19.05.26
Hello cả nhà, mọi người có khỏe không? Hai tuần vừa rồi mình ‘ở trển’ làm việc nhiều quá nên thời gian còn lại cũng chỉ muốn off mxh để ground bớt năng lượng với điều hòa lại hệ thần kinh. Thỉnh thoảng cũng muốn ngoi lên kể vài câu chuyện tào lao cho mọi người nghe nhưng nghĩ thấy kể lể nhiều trong khi năng lượng đang không đủ sức chứa thì cũng không nên, thế là lại thôi.
Người ta hay bảo chúng ta thường phải đi gõ cửa khắp nơi cho tới last solution thì mới tìm đến tâm linh nên các câu chuyện mọi người mang đến khác nhau đã đành, xong lại toàn là các case khó :( Riêng tuần vừa rồi mình làm việc với các vấn đề về nút thắt tiền bạc, tài chính, rồi con cái, rồi những bạn không muốn sống ở Trái đất nữa cho tới những bạn đã đạt được các thành tựu về vật chất xong tự nhiên thấy chán chơi game này rồi; rồi cả những bạn bỗng phát hiện có khối u và nguyện ước duy nhất chỉ là ‘hãy cho con thêm thời gian sống để con còn nuôi con’.
Vài lần mình nhận được tin nhắn mọi người bảo tại sao mình không kể chuyện cá nhân nhiều hơn. Mình rất muốn trả lời là cuộc sống bình thường của mình ngoài công việc ra thì rất đều đều, rất nhạt nhẽo chẳng có drama gì nhiều để kể, còn nếu mình nói về những gì mình trải qua bên trong nội tâm khi làm channeler thì có khi mọi người chẳng thấy liên hệ được gì đến bản thân mình.
Như sau tuần trước cũng thế. Mình thấy lao đao disoriented vì hôm này thì một ca không muốn sống, hôm sau thì một ca bị bệnh chỉ muốn có thêm thời gian sống :( Mình không muốn cứ mỗi lần trồi lên là lại kể một câu chuyện phải-có-thông-điệp-gì-đó nhưng thật sự ở vai trò là người hold space cho khách, nhìn thấy cả nguyên do từ phần linh hồn lẫn phần được biểu hiện ra trong thế giới vật chất, mình không muốn cứ phải nói mãi những câu nghe rất chicken soup for the soul kiểu như ‘Chúng ta sống ở đây đã là đáng quý lắm rồi.’
Nhưng thật sự là như thế ấy mọi người. Đến thời điểm này mình nghĩ mình đã nghe và thấy đủ nhiều câu chuyện nên mình mới luôn động viên mọi người hãy dám sống, dám cho mình được thử xem sức lực khả năng mình tới đâu, dám nới rộng tâm trí để nhận ra thứ duy nhất giam giữ mình chỉ là những niềm tin giới hạn do nỗi sợ tạo ra thôi.
Mình nghĩ rồi sẽ đến một ngày mình được push đi tiếp và phải dừng làm service 1-1. Nên là thực ra mọi người không cần mình hay bất cứ ai trung gian để truyền tải thông điệp đâu. Đó chỉ là những sự giúp đỡ được gửi tới vào lúc chúng ta cần nhất, đuối nhất và đang tạm quên cách tự kết nối với linh hồn mình thôi. Những cánh tay trung gian như thế chỉ có mục đích là để chúng ta nhớ lại bản chất ánh sáng của mình và tự biết cách thắp lại ngọn lửa đấy chứ hoàn toàn không phải để phụ thuộc vào một ai đó thay bạn quyết định cuộc đời mình. Vì thế mọi người mới thấy có rất nhiều thông điệp trong buổi channelling đều là những thứ tự bạn đã nhận ra đâu đó trong mình rồi, giờ được nghe thì mới nhận ra ‘Ồ hóa ra những dòng suy nghĩ đó là do spirit guides, do angels gửi tới đó hả!’.
Đây cũng là lý do mình sẽ còn nói nhiều về cách mọi người có thể tự lắng nghe trực giác và tiếng nói bên trong. Khi thế giới trong tương lai sẽ tràn ngập AI thì nhiệm vụ của chúng ta trong thời đại này là phải giữ được sự kết nối với linh hồn mình. Trực giác, inner voice, inner guidance, self-healing sẽ là cách duy nhất để chúng ta navigate cuộc đời.
Bạn khách mà đột nhiên phát hiện có khối u mình kể ở trên có hỏi guides một câu khiến mình suýt khóc: ‘Em phải làm gì để give back (cho lại) cuộc đời đây? Nếu biết mình không còn sống được bao lâu nữa thì làm sao để thời gian còn lại trở nên fulfilled nhất? Em phải giúp con người như thế nào?’
Mình cũng muốn đặt câu hỏi đó với mọi người và hi vọng mọi người có thể cho mình biết nhé. Mình có thể làm gì thêm nữa để giúp mọi người không? Có thể làm gì để giúp mọi người bớt đau khổ, nặng lòng không?
Please let me know.
P.