Just live.

Mình nghe guides nói câu này trong các buổi làm việc đủ nhiều nên mình nghĩ chắc cũng nhiều người cần nghe. Spirits hay nói rằng: ‘Con đừng nghĩ mình có thể làm tất cả mọi thứ chỉ trong một cuộc đời’. ‘Mọi thứ’ tức là tất cả những gì linh hồn cho rằng mình cần phải làm, cần đạt được, như thể có một danh sách trong điều khoản hợp đồng đã ký kết trước khi xuống đây, nếu không tick được hết các ô thì sẽ bị fail bài test. Điều này vô hình tạo một áp lực khiến chúng ta hay bị cảm giác mình không đủ thời gian; mình đang lãng phí thời gian; mình có làm gì sai không khi hoang mang thế này; rồi lại tự so sánh những gì mình (có vẻ) chưa làm được với những gì người khác (có vẻ là) làm được để lại tự trách bản thân kém cỏi, vô dụng

Đừng nghĩ thế.

Mình biết là khi nghe nói những từ như sứ mệnh, phụng sự, service, legacy, v.v. to tát lớn lao quá sẽ làm chúng ta bị trigger rằng mình phải làm gì đó lớn hơn, phải hy sinh nhiều hơn thì mới là ‘đúng’ và ‘xứng đáng’. Cân bằng giữa tu tập, tâm linh và đời sống thực tế có lẽ luôn là struggle lớn nhất cho những ai bắt đầu đi trên con đường này.

‘Nếu đã biết về những thứ này rồi thì có quay lại làm ‘người bình thường’, coi như chưa từng biết được nữa không?’

hay là: ‘Nếu đã thức tỉnh rồi thì có quay lại ‘ngủ tiếp’ được không?’

Mình biết là nó khó. Mình biết là đôi khi chúng ta tìm đến tâm linh như một sự giải thoát hay chạy trốn khỏi thực tại khó khăn; nhưng chạy khỏi đường này lại va phải một con đường khác nhiều khi còn khó hơn.

Chúng ta cứ đi chậm thôi, đi theo tốc độ của mình, làm những gì có thể làm, trong khả năng của mình. Và có những thời điểm điều này có nghĩa rằng mình chỉ cần sống tốt, sống tử tế, chân thành, trung thực, thì đấy đã là một cuộc đời có ý nghĩa và đáng tự hào lắm rồi.

Hãy tin mình khi mình nói rằng có rất rất nhiều các linh hồn, các light beings cũng đang cùng ‘fight the fight with us, in heaven’. Chúng ta không bao giờ cô đơn trong những thời điểm tối tăm nhất của cuộc đời, cũng như không cô đơn trong cảm giác về ‘sứ mệnh’ và ‘trách nhiệm’. Đôi khi chúng ta không ý thức được là các suy nghĩ, hành động thiện lành của mình có thể đóng góp cho thế giới thế nào; nhưng giống như từng giọt nước mưa lâu dần có thể làm đầy sông hồ, chúng ta không chỉ sống mỗi một cuộc đời này là xong mà những hạt giống mình đã gieo sẽ nảy mầm rồi lớn dần theo thời gian, theo chiều dài hàng ngàn cuộc đời mà linh hồn đã từng sống-là-một-con-người. Who cares if it doesn’t happen in this lifetime, phải không?

Chúng ta không xây một đế chế chỉ trong một đêm. Từng viên gạch mình đặt xuống đều đang đóng góp cho một tổng thể chung mà có thể tại thời điểm này nó quá lớn để chúng ta ý thức được đó là gì.

Mình không muốn ai bị áp lực, trigger hay FOMO khi nghe mình nói nhiều về service, phụng sự. Nhưng mình cũng muốn bạn hãy tin rằng mọi sự đóng góp, dù có thể bạn tự cho rằng nó nhỏ bé chẳng thấm tháp vào đâu so với những gì ‘người khác đã làm được’, thì sự thật là IT MATTERS.

YOU MATTER. Vì nếu không bạn đã không ở đây.

Chúng ta ‘phụng sự thế giới’ trước hết là sống thật gần với trái tim, chân thành, tử tế, yêu thương con người. Vậy là đủ rồi. Những thứ còn lại bạn sẽ tự khắc được dẫn đường đi tiếp khi thời gian đủ chín và mình đã sẵn sàng.

Just live.

That’s all that matters.

Previous
Previous

Tính nữ, trực giác & Divine Love [Psychic Unveiled - phần 9]

Next
Next

'Vía' theo quan niệm dân gian: vía lành, vía dữ, đốt vía, xin vía, v.v.