Quá trình tử biệt, linh hồn sau khi chết; việc sinh non, sảy thai, phá thai, nhớ tiền kiếp.
Quá trình tử biệt, linh hồn sau khi chết; việc sinh non, sảy thai, phá thai, nhớ tiền kiếp.
[trích dịch]
-
Bài này mình dịch nốt phần 2 của chương 9 trong sách 'How To Uncover Your Past Lives' (Ted Andrews) về quá trình diễn ra sau khi linh hồn chết và một vài câu hỏi về việc sảy thai, phá thai, sinh non, tai nạn và có cần thiết phải nhớ tiền kiếp hay không nhé. Phần 1 mọi người có thể đọc ở ngay post trước.
Phần nói về cuộc sống của linh hồn sau khi chết trong chương này không đầy đủ như những bài trước mình đã viết nên mình sẽ link lại bài cũ ở dưới cho mọi người đọc thêm ha. Còn những topic về chuyện sảy thai, phá thai, v.v. là những chủ đề nhạy cảm và có nhiều quan điểm khác nhau nên tất cả những gì bài này nói đến là dưới khía cạnh linh hồn. Như mình luôn nhắc là khi đọc thì mọi người hãy lấy những gì phù hợp nhất và giúp ích cho cuộc sống của mình nhất ở thời điểm hiện tại thôi nhé.
Các câu hỏi, thắc mắc, chia sẻ về cả series này các bạn cứ để lại comment cho mình nhé 😘 Cám ơn mọi người đã đọc.
P.
—
📍 Chương 9: Nghi Thức Chuyển Giao (rite of passage)
--- QUÁ TRÌNH TỬ BIỆT (Mystery of Death) ---
Cái chết luôn là một bí ẩn lớn đối với con người. Khi nghĩ về ‘Thần Chết’ chúng ta hay hình dung nó như một bóng hình mờ ảo lạnh lùng khoác chiếc áo choàng đen có mũ trùm đầu. Cái chết đã được mô tả dưới vô vàn hình dạng khác nhau, nhưng khi hiểu được bí ẩn đằng sau nó thì đây lại là chìa khóa để chúng ta hiểu ý nghĩa thật sự của sự bất tử.
Nhân loại từ ngàn xưa luôn nhìn cái chết với sự kính sợ và e ngại sâu sắc. Mọi nền văn minh cổ đại đều có những nghi thức và quan niệm riêng xoay quanh quá trình này. Nhiều truyền thống tôn giáo huyền bí đã xây dựng những quy trình dành riêng cho quá trình tử biệt để giúp con người tìm được con đường đi xuyên qua bức màn bí ẩn của cái chết. Người Ai Cập và người Tây Tạng thường chôn theo người đã khuất những cuốn cẩm nang chỉ dẫn để linh hồn có thể tìm đường đi qua cõi âm.
Nỗi sợ cái chết luôn là một nỗi sợ hiện hữu vì cái chết vừa là một thứ vô hình, một thứ chưa ai chứng minh được bằng lý trí logic về sự tồn tại của ‘thế giới bên kia’, và nó chia lìa chúng ta khỏi những người mình yêu thương. Con người sợ cái chết vì nó có thể cắt ngang sự nghiệp, hoài bão và những khát vọng còn dang dở. Chúng ta cũng sợ cái chết vì những lý do tôn giáo như viễn cảnh phải bước vào lò luyện ngục (purgatory) để được thanh tẩy hay rơi vào chín tầng địa ngục vĩnh hằng chẳng giúp xoa dịu nỗi sợ nguyên sơ ấy là bao.
Thông qua những lý thuyết về luân hồi, chúng ta dần nhận ra rằng thân xác vật lý chỉ là nơi cư ngụ tạm thời của bản thể đích thực (True Self). Cái chết không phải là sự chết đi của cái Tôi/tinh chất tâm linh (soul essence), cũng không phải sự chấm dứt của linh hồn. Cái chết là sự tách rời của phần con người và phần bản thể cao hơn mà thôi. Đó là quá trình cởi bỏ lớp vỏ vật chất để chúng ta có thể hấp thụ những bài học đã trải qua và chuẩn bị cho những bài học còn lớn lao hơn ở phía trước.
Cái chết phục vụ nhiều mục đích khác nhau. Nó giải thoát chúng ta khỏi những gánh nặng của thể xác và những đau khổ chúng ta đã trải qua sau một kiếp người. Nó mang đến cơ hội cho những bài học cho những người ở lại. Và nó đưa linh hồn chuyển đến những trạng thái ý thức cao hơn.
Khi thời khắc tử biệt sắp đến gần, linh hồn bắt đầu chuẩn bị cho sự rút lui của mình. Quá trình này ngược lại với quá trình linh hồn chuẩn bị để nhập thể sau thời điểm thụ thai. Ý thức rút dần khỏi thân xác vật lý để đi vào các thể năng lượng vi tế (subtle bodies), và từng lớp thể năng lượng vi tế sẽ tới lượt nó được tháo gỡ, tách rời rồi tan rã.
Khoảng thời gian này dài hay ngắn tùy thuộc vào mỗi cá nhân. Bước đầu tiên là tách khỏi cõi vật chất và đi vào tầng etheric (dĩ thái), giai đoạn này thường chỉ kéo dài trong thời gian ngắn. Những ai từng tới đám tang có tổ chức lễ viếng trước đó có lẽ sẽ nhận thấy sự thay đổi rõ rệt trên gương mặt và cơ thể người đã khuất chỉ sau khoảng 24h. Khi sinh lực sống của linh hồn được rút ra và chuyển về tầng dĩ thái (etheric) thì điều này sẽ để lại biểu hiện trên cơ thể vật lý, có từ ‘xác không hồn’ cũng mô phỏng cho điều này.
Mặc dù linh hồn không thể quay trở lại thân xác vật lý được nữa nhưng nó vẫn quen thuộc với cơ thể ấy. Vì vậy, trong thời gian còn lưu lại trong thể dĩ thái (etheric body), linh hồn vẫn còn ở gần cơ thể vật lý của mình. Đôi khi việc này là để an ủi cho người thân còn sống để họ không bị quá sốc với sự chia cắt đột ngột; đôi khi linh hồn đơn giản là chưa nhận ra rằng mình không còn thuộc về đời sống vật chất nữa. Trong trường hợp sau, linh hồn có thể đang nỗ lực tuyệt vọng quay trở lại kết nối với thế giới vật chất, và vì thế mới có các câu chuyện về các ‘bóng ma’ xuất hiện tại các nơi chốn quen thuộc gắn liền với cuộc sống trước đây của họ.
Không có linh hồn nào phải đi qua quá trình tử biệt một mình. Nếu sự ra đi diễn ra trong bình an, những người thân đã mất trước đó thường sẽ tới quy tụ để hỗ trợ. Những người qua đời bất ngờ do tai nạn hoặc tự kết thúc cuộc đời mình cũng nhận được rất nhiều sự giúp đỡ. Một nhóm các thiên thần được gọi bằng những tên gọi như Những Người Canh Gác (Watchers), Thiên Thần Của Đêm Tối (Angels of the Night) hoặc những tên gọi khác, gánh vác nhiệm vụ bảo đảm rằng không có linh hồn nào sang thế giới bên kia mà không có sự trợ giúp. Những linh thể (beings) này được xem như là những thiên thần giàu lòng yêu thương nhất trong thế giới các thiên thần bởi những ai ra đi đột ngột hoặc tự kết thúc cuộc đời mình cần một tình yêu và sự chăm sóc đặc biệt để có thể giúp họ đối diện với những gì đã xảy ra.
Phần lớn các phong tục tang lễ của chúng ta đều mang một khía cạnh huyền học liên quan đến quan niệm về sự sống sau cái chết. Như đã nói ở trên, sau khi chết linh hồn vẫn ở gần thân xác để tháo gỡ những sợi dây liên kết còn lại. Lúc này, linh hồn không còn có thể tiếp nhận sinh lực sống (linh khí, prana) mà bình thường nó hấp thu từ mặt trời thông qua cơ thể vật lý nên linh hồn phải lấy năng lượng từ những nguồn khác.
Đó là lý do có phong tục thắp nến và đặt hoa tươi xung quanh người đã khuất để cung cấp cho linh hồn những năng lượng vi tế đủ để quá trình tách rời khỏi các thể vi tế (subtle bodies) được hoàn tất. Đồng thời điều này cũng giúp ngăn việc năng lượng bị hút từ những người còn sống. Màu đen thường được xem là màu của cái chết nhưng thực chất đây là một màu sắc có khả năng cách ly rất mạnh. Nó giúp bảo vệ và giảm bớt sự nhạy cảm quá mức trước những tương tác năng lượng vô hình thường xuất hiện trong tang lễ.
Khi linh hồn rút khỏi thân xác vật lý, nó bắt đầu quá trình nhìn lại (review) và hấp thu những kinh nghiệm đã trải qua trong cuộc đời vừa kết thúc. Đồng thời, linh hồn cũng bắt đầu chuẩn bị cho lần quay trở lại tiếp theo để tiếp tục những bài học mới. Dần dần, linh hồn nhận ra rằng chúng ta chưa bao giờ thực sự tách rời khỏi những người mình yêu thương. Chúng ta bắt đầu nhận ra rằng những ai từng chạm đến cuộc đời mình đều góp phần tạo nên con người chúng ta hôm nay và sẽ mãi mãi là một phần trong chính chúng ta.
Và rồi, chúng ta học cách ôm lấy cuộc sống bằng niềm vui và đồng thời nhìn về cái chết bằng một tâm thế thán phục và chiêm ngưỡng như là một điều kỳ diệu của tạo hóa.
--------
📍 MỘT VÀI CÂU HỎI VỀ QUÁ TRÌNH SINH VÀ TỬ
[1] Còn những đứa trẻ chưa kịp chào đời thì sao?
Điều gì xảy ra khi một linh hồn không thể nhập vào bào thai vì sảy thai hoặc phá thai? Điều gì xảy ra khi một đứa trẻ được sinh ra mà không có sự sống, hoặc không thể hoàn tất quá trình phát triển trong bụng mẹ?
Đây là những câu hỏi phức tạp nhưng cũng là những câu hỏi thường được đặt ra. Trong thời cổ đại, như một phần của những giáo lý bí truyền, các bí ẩn liên quan đến giai đoạn trước khi sinh và lúc sinh (cả về mặt thể chất lẫn tinh thần tâm linh) được truyền lại từ thế hệ phụ nữ này sang thế hệ phụ nữ khác. Người phụ nữ là người quyết định, kiểm soát và định đoạt hướng đi của thai kỳ, nếu có. Tiếc là chúng ta đã đánh mất sự kết nối với nhiều khía cạnh của tri thức huyền bí ấy và con người hiện đại thường chỉ tập trung vào phương diện vật lý.
Những trường hợp như trên thường có liên quan đến nghiệp quả nhưng chủ yếu là đối với linh hồn sắp đầu thai. Có thể linh hồn ấy cần trải nghiệm một khía cạnh nào đó của hoàn cảnh này để phục vụ cho sự phát triển của chính mình. Trong nhiều trường hợp sảy thai, linh hồn vì một lý do nào đó quyết định rằng thời điểm ấy chưa thích hợp.
Hãy nhớ rằng linh hồn bắt đầu gây dựng mối liên kết với cơ thể đang được hình thành ngay từ lúc thụ thai nhưng chỉ thực sự nhập thể để bắt đầu hành trình trong cuộc đời lần này sau khi đứa trẻ cất hơi thở đầu tiên. Một khi đã chào đời và cơ thể đứa bé được tách khỏi người mẹ, linh hồn trở thành một cá thể riêng biệt và bắt đầu nhiệm vụ riêng của mình. Khi vẫn còn trong tử cung, nó chưa phải là một thực thể độc lập và vẫn là một phần của người mẹ, cùng chia sẻ sự sống với mẹ.
Nếu cơ thể được sinh ra mà không có sự sống vì bất kỳ lý do nào, linh hồn sẽ ngắt sự liên kết đã hình thành và rút về lại thế giới linh hồn cho đến khi có thời điểm và hoàn cảnh phù hợp hơn.
Có những quy luật tự nhiên và quy luật tâm linh chi phối sự sống. Một phần trong tiến trình tiến hóa của chúng ta là học cách làm việc hài hòa với cả hai mặt ấy trong những hoàn cảnh riêng của mình. Việc chấm dứt sự phát triển của bào thai quả thực làm gián đoạn quy luật tự nhiên nhưng theo quan điểm tâm linh nó không ảnh hưởng đến linh hồn của đứa trẻ. Mỗi người cần tự mình suy ngẫm và quyết định về lý do cũng như khía cạnh đạo đức của việc can thiệp vào tiến trình tự nhiên, nhưng đồng thời cũng cần nhớ rằng luật tự do ý chí (free will) cũng là một quy luật của vũ trụ mà mọi linh hồn đều được thừa hưởng.
-
[2] Điều gì xảy ra nếu một người qua đời quá sớm?
Ví dụ như một đứa trẻ hoặc một người trẻ tuổi tử vong vì tai nạn.
Không có cuộc đời nào là vô nghĩa, cho dù nó ngắn ngủi đến đâu. Việc học hỏi bắt đầu từ khoảnh khắc chúng ta cất hơi thở đầu tiên.
Trong những trường hợp chết yểu hoặc qua đời sớm, linh hồn sẽ quay trở lại để hoàn thành những bài học còn dang dở cũng như phần tuổi thọ mà mình chưa trải nghiệm hết. Nó sẽ sớm tái sinh trên Trái Đất để hoàn tất những điều còn chưa hoàn thành.
Việc không nhớ các kiếp trước có ích gì?
-
[3] Việc không nhớ các kiếp trước có ích gì?
Nói cách khác, nếu trong kiếp sống hiện tại chúng ta không nhớ được những kiếp trước, liệu việc đã sống qua nhiều đời có còn ý nghĩa gì hay không?
Khi đó những câu hỏi cần đặt ra là: Liệu việc nhớ toàn bộ chi tiết của các kiếp sống trước có thực sự mang lại lợi ích cho chúng ta không? Liệu chúng ta có thể mang theo gánh nặng của những sai lầm trong quá khứ mà vẫn tập trung sống trọn vẹn cuộc đời hiện tại hay không?
Việc không nhớ các tiền kiếp thực chất là điều cần thiết cho sự phát triển của linh hồn trong cuộc đời mới. Nó giúp chúng ta có thể tiếp cận những bài học của cuộc đời hiện tại mà không bị đè nặng bởi những gì đã xảy ra trong quá khứ, đồng thời bước vào cuộc đời lần này bằng một góc nhìn mới.
Hơn nữa, chúng ta chính là tổng hòa của tất cả những gì mình đã từng trải qua. Nhiều khả năng, sở thích, những điều chúng ta yêu thích hay không thích, những thị hiếu và ác cảm thường phản ánh những trải nghiệm từ trong quá khứ.
Ký ức về các tiền kiếp có thể được đánh thức và phát triển mặc dù nhiều người hoàn toàn hài lòng với việc để quá khứ ngủ yên và không muốn đào sâu vào nó. Tuy nhiên, ngay cả khi không chủ động kích hoạt những ký ức ấy thì những khoảnh khắc thoáng chốc về tiền kiếp như cảm giác thân quen hay déjà vu vẫn có thể xuất hiện. Và lại một lần nữa điều này giúp chúng ta mở rộng tâm thế và nhận ra rằng về bản chất, chúng ta đều là những linh hồn đã từng có rất nhiều kiếp sống trên Trái Đất này. Nhưng điều quan trọng là chú tâm vào hiện tại và xây dựng, sáng tạo cuộc đời mà chúng ta đang có cơ hội nắm lấy thay vì mãi chìm đắm trong quá khứ.
-
[How to Uncover Your Past Lives (1992), Ted Andrews]