Surrender.
Surrender.
Sáng trước khi vào thiền đọc được bài của chị Mai về surrender chạm quá, đang nghĩ là lát xong việc thì viết vài dòng thế mà mãi với vào lại được đúng mood để viết.
Suốt cả năm ngoái chủ đề mình viết nhiều nhất đều xoay quanh hai chữ ‘Abundance’ - sung túc, đủ đầy và ‘Surrender’ - thả lỏng, xuôi dòng. Bài khai bút năm nay mình gửi ý nguyện vào hai chữ ‘Service’ và ‘Coming Home’ - về nhà, như ánh sáng dẫn đường sau khi chúng ta đã phát nguyện để trở thành một phương tiện, một công cụ, kênh dẫn. Rồi thế nào mà tới đúng giữa năm mình dạy lớp phát triển trực giác lần đầu tổ chức offline. Mentoring cho các bạn mình lại thấy hình ảnh của mình từ những ngày mới bước vào nghề. Không có ai để hỏi, không có ai trả lời cho những thắc mắc, vừa đấu tranh với sự hoài nghi về những thứ mình đọc ra vừa là mong muốn phải đáp ứng kỳ vọng của khách hàng, phải cho họ thứ họ muốn, cho họ câu trả lời họ cần, v.v. Hôm bữa có bạn học viên nhắn tin hỏi mình là sao thông điệp em đọc nghe cứ mông lung trừu tượng thế nào ấy, nó không cụ thể. Mình hỏi em muốn phải cụ thể như thế nào, bạn bảo ‘Em thấy mình cứ như đang nói đạo lý. It ra có một chỉ dẫn nào đó cho người ta biết phải làm gì ấy.’
Ngày đó mình phải mất khá lâu để được (bị?) chỉnh cách hiểu về surrender trong vai trò làm trung gian với spirits. Surrender bình thường đã khó hiểu rồi: thế nào là thả lỏng xuôi dòng, thả lỏng có phải buông xuôi không, có phải là thả trôi cho cuộc đời muốn trôi đi đâu thì đi không, v.v. Ở đây lại còn là tâm thế phải ra sao khi bên này là các thông tin, dấu ấn năng lượng mơ hồ phải mang xuống rồi dịch ra, bên kia là những câu hỏi, kỳ vọng hết sức cụ thể của người nghe, còn ở giữa là nỗi sợ chưa đủ tốt, sợ làm người khác thất vọng, sợ có gì đó vì mình mà họ buồn thêm, v.v.
Cho đến một ngày mình ngồi xuống với tất cả những lo lắng suy nghĩ ấy. Spirits chỉ nói một điều: ‘Can you hold each and every person you are yet to meet in Love and Acceptance? Can you see them as God sees them: whole, worthy, and deeply loved? That is all that is asked of you. The rest is beyond your control.’ Con có thể đón nhận tất cả những người mà còn sẽ gặp trong Tình Yêu và sự Chấp Nhận không? Con có thể nhìn thấy họ như cách mà Thượng Đế nhìn thấy mỗi người: trọn vẹn, xứng đáng và được yêu thương không? Đấy là tất cả những gì được yêu cầu ở con. Phần còn lại nằm ngoài sự kiểm soát của con.
Đấy là lúc mình surrender. Là lúc mình nhận ra đây chưa bao giờ chỉ là những câu nói, thông tin, thông điệp hay chỉ dẫn để dự đoán tương lai. Mình nhận ra mỗi chúng ta chỉ là một cánh tay nối dài đang giúp Thượng Đế gửi tình yêu tới những đứa con của Người, thông qua những gì chúng ta nói và làm. Không có một Thượng Đế nào ở trên cao trừng phạt mình khi mình quay về với Người và nói rằng: ‘Con đã mệt lắm rồi. Người hãy mang con về lại. Hãy giúp con cảm nhận được Tình Yêu của Người và cho con biết con có thể làm gì cho Người.’ Chúng ta sẽ được chào đón như những đứa con lâu ngày đi xa đang trở về với vòng tay hơi ấm của Cha Mẹ.
Tự nhiên mình nghĩ đến mấy câu trong bài thơ của St Teresa of Ávila, mình trích lại cho mọi người đọc. Ở dưới là phần dịch sang tiếng Việt.
-
You are Christ’s hands
God has no body now on earth but yours,
No hands, no feet on earth but yours,
Yours are the eyes with which He looks
Compassion on this world,
Yours are the feet with which He walks to do good,
Yours are the hands, with which He blesses all the world.
(St Teresa of Ávila)
-
Bạn là đôi tay của Thượng Đế
Giờ đây, Thượng Đế không còn thân thể nào trên thế gian này ngoài thân thể của bạn,
không còn đôi tay, đôi chân nào trên thế gian này ngoài đôi tay, đôi chân của bạn.
Đôi mắt của bạn là đôi mắt Người dùng để nhìn thế gian này bằng lòng trắc ẩn.
Đôi chân của bạn là đôi chân Người dùng để bước đi và làm điều thiện.
Đôi tay của bạn là đôi tay Người dùng để ban phước lành cho cả thế gian.
(St Teresa of Ávila)
...
💛