Tổn thương liên thế hệ
Hôm qua có một case này làm mình phải nghĩ lại về cách chúng ta vẫn luôn nói về tổn thương liên thế hệ.
Một cô liên lạc với mình qua người quen giới thiệu, cô ấy đang muốn tìm ai có thể giúp cho con gái đang có vấn đề về tâm lý và định hướng cuộc sống. Mình tưởng bạn ấy còn nhỏ nhưng lúc hỏi mới biết là đã 27 tuổi. Cô ấy rất thiết tha muốn giúp bạn ấy được giải tỏa tâm lý và chữa lành nhưng bạn ấy không đọc, nói được tiếng Việt nên cổ gửi page mình nhưng bạn ấy không hiểu. Mình gọi nói chuyện với cô ấy trước để hỏi bạn ấy bị vấn đề gì vì nhiều case về tâm lý nếu nặng mình phải refer sang therapist để đồng hành.
Tưởng là sẽ chỉ trao đổi về bạn ấy thôi nhưng sau khi nói chuyện một lúc mình nhận ra người cần được chữa lành cũng chính là cô ấy nữa. Cô ấy tâm sự về việc chia tay với chồng từ khi còn trẻ, chăm chỉ làm lụng vất vả nuôi con (bạn ấy) mà không đi bước nữa, rồi mải làm việc quá nên không có nhiều thời gian để ý đến bạn ấy, lâu dần hai mẹ con không kết nối được với nhau, rồi bạn ấy chơi nhầm với bạn xấu rồi đi chệch đường. Cô ấy vừa nói giọng như khóc bảo: ‘Em nó cứ trách cô là vì cô nên mới thành ra như thế này nhưng đâu có hiểu là cô cũng đã phải chịu đựng chịu khổ nhiều lắm. Mười mấy năm mà cô chưa tha thứ được cho người ta, cô chẳng biết có bài học gì mà sao cuộc đời lần này lại vất vả thế.’
Nghe những gì cô ấy kể thì trước khi nói chuyện mình đã hình dung sẽ là một case bị rối loạn tâm lý cần điều trị nhưng hóa ra bạn ấy lại rất tâm linh (lời bạn ấy tự nhận). Vấn đề tâm lý của bạn ấy là có thể feel và thấm được rất nhiều cảm xúc nhưng lại kìm nén tất cả những cảm xúc này ở trong, tới khi bùng nổ thành hành động và lời nói ra bên ngoài thì lại không match với những gì bạn ấy muốn thể hiện. Bạn ấy nói người thân xung quanh không hiểu được bạn ấy, không thể communicate được dẫn đến hay hiểu nhầm nhau. Bạn ấy hỏi nếu làm session thì mẹ có thể ngồi cùng được không để mẹ hiểu bạn ấy hơn.
Mình đã giải thích với cả hai về bài học và lựa chọn của linh hồn. Rằng cả hai bên đều có lý do khi ở trong mối quan hệ này để phục vụ cho một mục đích nào đó trong cuộc đời lần này và mình đứng ở giữa thì thấy ai cũng có lý cả. Cô ấy có nỗi khổ tâm không được thấu hiểu nhưng chọn cách đè nén và chịu đựng như cách mà thế hệ ông bà bố mẹ chúng ta vẫn làm; bạn ấy cũng có nỗi khổ tâm của thế hệ sau khi nhu cầu được nhìn thấy, được hiểu và lắng nghe không được đáp ứng.
Cô ấy chắc khoảng tầm tuổi mẹ mình. Ngồi nghe mình cảm nhận được cô yêu con, yêu theo cách của thế hệ trước là bằng những hành động thiết thực. Nếu không vì yêu thì cô đã không lặn lội đi tìm therapist người Việt để cả hai mẹ con đều có thể hiểu. Nghe bạn ấy mình cũng cảm nhận được khát khao được tiến lại gần hơn với mẹ.
Nhưng mình cũng cảm nhận được sự cô đơn và mong mỏi được chạm tới trong tâm hồn của cô, không khác gì sự cô đơn của chúng ta khi nói về tổn thương liên thế hệ. Chúng ta nói về nó như thể chỉ có thế hệ mình mới cần phải ‘do the work’ để hàn gắn những mảnh vỡ gây ra từ cách chúng ta được nuôi dạy nhưng hóa ra cô đơn không chỉ là ‘đặc sản’ của riêng thế hệ này mà nó là ‘đặc sản’ của linh hồn. Của việc sống ở đây, là một-con-người.
Để chữa lành thì trước tiên phải hiểu. Để hiểu được thì trước tiên phải thương. Mà để thương được một người đã từng khiến mình tổn thương thì chỉ có cách tạm đặt xuống ‘vai diễn’ mà họ đang đóng trong cuộc đời lần này để nhìn thấy họ như đúng bản chất là một linh hồn với các bài học và con đường họ cũng đang cần phải đi.
As souls, we are all children of God.
As souls, we all deserve to be loved.
And Love is the only Divine Power that can heal.
Nếu nhìn theo cách đấy thì chúng ta sẽ nhận ra hóa ra tất cả các bài học đều là bài học về Tình Yêu, bằng cách này hay cách khác...