2 ‘dũng sĩ’ diệt.. trực giác
2 ‘dũng sĩ’ diệt.. trực giác
Hôm qua mình xem ‘The Girl With The Dragon Tattoo’ (Cô Gái Có Hình Xăm Rồng), mình không ấn tượng với phim mấy nhưng có đoạn này làm mình càng ngẫm càng thấy nó đúng.
(Phim có nhiều đoạn có thể trigger các tổn thương về tình dục nên mọi người đọc thử review trước khi xem nha).
....
Trích đoạn ở dưới là khi nam chính (Daniel Craig đóng) đã biết được ai là hung thủ, đang ở nhà hắn thì vừa lúc hung thủ về. Chỗ này là tên sát nhân nói, khi chuẩn bị xử nam chính:
‘Để tôi hỏi anh một điều nhé? Tại sao con người ta lại không tin vào trực giác của mình? Họ cảm nhận được có điều gì đó không ổn, ai đó đang đi sát phía sau họ... Anh biết có điều gì đó không ổn, nhưng anh vẫn quay trở lại đây. Tôi có ép anh không? Tôi có kéo anh vào không? Không hề. Tất cả những gì tôi làm là mời anh vào uống một ly nước.
Thật khó tin khi nỗi sợ làm phật lòng người khác lại mạnh hơn cả nỗi sợ đau đớn. Nhưng anh biết không? Đúng là vậy đấy. Và tất cả những người đã ở đây trước anh luôn tự nguyện bước vào. Sau đó, họ ngồi xuống. Họ biết đến đây là hết rồi, giống như anh bây giờ, nhưng bằng cách nào đó họ vẫn nghĩ rằng mình còn cơ hội. 'Có lẽ nếu mình nói điều gì đúng? Có lẽ nếu mình cư xử lịch sự? Nếu mình khóc, nếu mình cầu xin?’
....
Có hai loại 'bệnh' là bệnh cả nể và bệnh sợ làm mất lòng, mình gọi vui là hai 'dũng sĩ'.
Chúng ta có xu hướng chịu đựng những tình huống không thoải mái chỉ vì không muốn gây mất lòng người khác. Câu nói ‘một điều nhịn chín điều lành’, ‘dĩ hòa vi quý’ được ăn sâu trong máu từ khi chúng ta còn nhỏ!
Chúng ta cũng sợ rằng nếu nghe theo trực giác và hành động theo nó, mình có thể bị cho là khác người, chơi trội, hoặc bất lễ. Thế là cứ nhiều lần nuốt vào trong rồi sau đó chúng ta lại ước giá như mình đã làm khác, đã dám stand up dù có thể trở thành cừu đen đúng nghĩa!
…
Cái khó nhất khi học cách nghe và tin vào trực giác, đó là: trực giác nó không phân loại cho chúng ta theo MỨC ĐỘ hậu quả sẽ xảy ra là gì.
Tức là với trực giác, việc ‘Đừng quay lại/đừng vào ngôi nhà này/đừng gần gũi thân thiết quá với người này, nguy hiểm đến tính mạng đấy’ và tự dưng buổi sáng trước khi ra khỏi nhà cứ có linh tính trời sẽ mưa nên mang áo mưa phòng nhỡ chẳng may - Trực giác đều phát ra tín hiệu đầu tiên là cảm giác bứt rứt, có gì đó níu mình xuống trong lòng.
Và nếu từ những việc nhỏ nhỏ như ‘mang áo mưa đi trời có thể sẽ mưa’ mà chúng ta cứ lờ đi không nghe không tin, thì những chuyện lớn như nguy hiểm đến tính mạng như trong phim ở trên, chúng ta nghĩ % mình có thể nghe và tin trực giác là bao nhiêu? Ví dụ hơi nôm na cho dễ hiểu là nếu một người nói dối 99 lần mà lần 100 họ nói thật thì liệu chúng ta có tin được rằng lần 100 đó họ nói thật không?
...
Đó, cho nên bạn đừng nghĩ mình không có trực giác!
Ai cũng có trực giác hết. Vấn đề chỉ là chúng ta trân trọng và tin vào sự thật trong mình tới đâu, để trong những tình huống mình bị đặt vào hoàn cảnh giữa một bên là cảm giác ‘có gì đó không ổn’ đang quặn thắt bên trong, và bên kia là sự ngại, sợ mất lòng phật ý người nghe, chúng ta sẽ nhận ra những mâu thuẫn nào đang đấu tranh bên trong.
Còn không có cách nào lập trình trực giác để nó siêu nhân tới mức xoay người kéo mình quyết định khác đi được đâu, huhu.
Chúng ta càng tin nó trong những quyết định nhỏ, thì những quyết định lớn hơn nó mới ‘cứu’ mình được 🧚
--
Mọi người có thể đọc lại các bài về chủ đề linh hồn, trực giác, spirit guides, v..v. ở phần Mục Lục trên website nha: www.phuongngo.co/mucluc