Cảm giác ‘lấn cấn’: từ trực giác hay phóng chiếu?
Cảm giác ‘lấn cấn’: từ trực giác hay phóng chiếu?
**
Mình là đứa rất dễ bị ngộp khi có quá nhiều lựa chọn. Kiểu nếu đi mua đồ mà vào cửa hàng thấy hoa mắt quá thì hoặc là đi ra và không mua được gì, hoặc là nếu phân vân trong vài thứ thì sẽ lấy hết (để còn đi ra cho nhanh, nên hầu như ít có chuyện vào xem chơi chơi 😭). Đây cũng là một trong những lý do mình ngại Youtube. Mình chỉ hay vào đúng kênh mình đã theo dõi còn nếu phải tìm thông tin về lĩnh vực hoàn toàn không có tí kiến thức thì hay bị overstimulated khi kết quả trả về quá nhiều 😥
Hôm rồi mình không nhớ là đang tìm một chủ đề gì xong hiện ra một loạt video, theo quán tính mình click vào video nhiều views nhất. Lúc nhận ra mình vừa vô thức chọn cái popular thì tự nhiên mình mới hiểu cảm giác của mọi người khi mới bắt đầu tìm hiểu về tâm linh cũng rất dễ bị hỗn loạn thông tin, không biết phải tin vào cái gì và nghe ai, mà lại còn là thế giới vô hình. Khi cảm giác tự bản thân chưa đủ kiến thức và trải nghiệm về một lĩnh vực thì thôi cứ chọn cái gì có vẻ popular nhiều người follow cho an toàn!
Cũng vì điều này mà chúng ta hay bị thấy cái này cái kia lấn cấn nhưng không biết là do trực giác đang ra dấu hiệu cho mình là không phù hợp, hay là do mình có đang nhạy cảm quá, có đang phóng chiếu nỗi sợ bên trong không. Kéo theo việc là chúng ta lờ đi tiếng nói của trực giác chứ không hẳn là do trực giác mình không nhạy đâu!
**
Mình hay ví việc làm việc với trực giác giống như chúng ta đi du lịch đến một đất nước mới. Vài ngày đầu tiên chúng ta sẽ chưa có được cảm nhận rõ ràng về giá trị đồng tiền và mức sống của nơi đó đâu (có lẽ vậy mà mới có giá cho khách du lịch với giá cho người dân chăng). Nhưng ở 1-2 hôm bắt đầu chúng ta có sự so sánh về giá cả, cảm nhận được hơn về giá trị và biết chọn lựa chỗ nào đắt, rẻ, nói chung là biết cách tiêu tiền ‘khôn’ hơn.
Trực giác cũng vậy! Trực giác cũng cần có môi trường để được va đập và có sự so sánh. Mọi người gửi mình những thứ mọi người thấy lấn cấn và hỏi mình thấy sao thì mình sẽ chỉ nói được từ góc nhìn của mình trên phương diện là người đã ngụp lặn trong lĩnh vực tâm linh này thôi, nhưng có thể nó lại không đúng với bạn ngay tại thời điểm này. Cũng tương tự với người khác với các lĩnh vực chuyên môn của họ.
Trực giác sẽ sắc bén hơn khi chúng ta có trải nghiệm, va đập đủ nhiều để hình thành kinh nghiệm. Nên là khi mọi người thấy lấn cấn về một thông tin, một bài viết, v.v. thì cảm giác lấn cấn đấy đã là một dấu hiệu cho thấy chúng ta đã bắt đầu có đủ dữ kiện, dữ liệu để mang ra so sánh rồi. Chúng ta bắt buộc phải được exposed ra hết với đủ thông tin: hay/không hay, sáng/tối, tốt/xấu, đúng/sai để tự tạo cho mình cơ sở dữ liệu và từ đó trực giác được ‘bơi’ trong đó. Điều này áp dụng cho cả thế giới vật chất lẫn thế giới vô hình!
Còn cảm giác bị ngại, bị né khi va đập với một thứ gì mà nỗi sợ bên trong mình bị triggered lên thì sẽ khác. Giống video trước mình có chia sẻ là có một giai đoạn mình ngại vào Youtube lắm vì nỗi sợ về việc phải lên hình, phải xuất hiện bị trồi lên và cùng với đó là thôi thúc bắt buộc phải vượt qua nỗi sợ này nên là mình cứ trì hoãn. Kết quả của sự trì hoãn là né vào Youtube luôn cho tới khi vượt qua được nỗi sợ rồi thì tự nhiên cảm giác né, ngại đấy bớt dần.
**
Mình hiểu là chúng ta không muốn đánh giá sai người nhầm người, chúng ta biết mình phải làm việc với bản thân, nhận thức được khi nào mình đang phóng chiếu v.v., nhưng nếu cứ mỗi lần cảm giác ‘lấn cấn’ khởi lên mà chúng ta lờ nó đi thì lại thành tự mình gaslight (thao túng) chính mình.
Chúng ta có thể đi check với người có chuyên môn ở lĩnh vực đó để đối chiếu với trực giác trong vài lần đầu, nhưng vẫn cần nhớ là đó chỉ là sự thật đối với họ thôi. Trực giác của mỗi người hoạt động theo cơ chế mình càng tin nó thì những lần sau nó sẽ lại báo hiệu tiếp và ngày càng rõ, cho tới khi mọi người chỉ cần lướt qua là phân định được ngay cái này có hợp với mình không và chắc chắn không phải mình đang phóng chiếu lên. Và note với trực giác đây là sự thật của mình ở thời điểm này, có thể nó sẽ thay đổi trong tương lai khi chúng ta mở rộng vùng quán chiếu/bảng so sánh, tuy nhiên bước đầu tiên vẫn phải bắt đầu từ việc tin vào tiếng nói ‘lấn cấn’ đấy đã!
Bài học về niềm tin trong đó tin vào cảm nhận của chính mình luôn là bài học khó nhất ha 🥲 Và cũng là bài học về cách phân định (discernment) mà mình nhắc đến nhiều nữa!