Ba câu hỏi lớn.

Ba câu hỏi lớn.

Đợt trước sinh nhật năm nay, trong một lần thiền mình thấy hình ảnh một ngọn núi, mình đã đi qua nửa ngọn núi bên này và đang bắt đầu đi xuống ở nửa bên kia. Lúc đó mình hiểu spirits đang muốn bảo nếu cuộc đời có thể chia làm hai nửa thì mình đã bắt đầu bước sang nửa bên kia rồi, đến lúc phải nghĩ tới việc sẽ để lại gì và đã làm được gì.

Cách đây mấy tuần có bài viết trang bị kiến thức chuẩn bị tuổi già cho người từ 40 tuổi mình buồn cười quá vì tuy chưa tới 40 nhưng cũng thời điểm đó mình thấy hình ảnh kia. Spirits không gọi đó là ‘tuổi già’ nhưng mình hiểu được cảm giác mà như người ta hay gọi là khủng hoảng tuổi trung niên. Khi bỗng một ngày chúng ta nhận ra mình đã sang phía bên kia sườn núi, nhìn lại cả chặng đường thì bỗng có cảm giác hình như suốt cả thời gian vừa qua mình đã… đi lạc. Những câu hỏi mà trước kia chúng ta chưa bao giờ nghĩ đến thì bỗng từ đâu bay vào đầu khiến mình phải tự vấn lại hết những niềm tin và lựa chọn trong cuộc đời.

Mình đang đọc cuốn Entering the Castle của cô Caroline Myss, có vài đoạn mình muốn trích lại trong bài này. Trong một đoạn cô viết thế này: ‘Nếu chúng ta thật sự tin rằng mỗi người tới đây đều vì một lý do nào đó thì chẳng phải việc tìm ra lý do, ý nghĩa, mục đích đó nên là mục tiêu quan trọng nhất sao?’

Và cô nói có ba câu hỏi sẽ đưa chúng ta tới việc đi tìm câu trả lời. Ba câu đó là:

1. For what reason was I born? - Tôi được sinh ra vì lý do gì?

2. What is the greater purpose and meaning of my life? - Mục đích, ý nghĩa cao hơn của cuộc đời tôi là gì?

3. How am I meant to be of service? - Tôi có thể đóng góp cho cuộc đời này bằng cách nào?

Không phải ngẫu nhiên mà chúng ta lại tự hỏi mình ba câu trên đâu. Tất cả đều là những hạt giống suy nghĩ được gieo xuống để đánh thức chúng ta. Nó là kết quả từ những sự tu tập đã có sẵn trong dấu ấn linh hồn, tới bây giờ được ‘trổ lại’ để mình tiếp tục hành trình. Vì thế mà mỗi người mới ở những giai đoạn phát triển khác nhau. Để có thể hỏi được câu: ‘Tôi có thể đóng góp cho cuộc đời này bằng cách nào?’ là chúng ta đã phải trải qua một quá trình rất dài, thậm chí tính bằng nhiều cuộc đời, để học cách mở lòng, mở trái tim và nghĩ cho người khác thay vì chỉ nghĩ cho bản thân. Nếu có thước đo thành công sau mỗi cuộc đời thì chỉ cần thế này thôi đã được coi là một bước chuyển lớn về nhận thức đối với linh hồn rồi.

Một đoạn nữa cô viết, mình dùng để kết bài này và cũng gửi tặng lại cho mọi người ngẫm nghĩ thôi hen 💛

‘Niềm vui, nỗi buồn, hy vọng và sợ hãi là bốn cảm xúc lớn của linh hồn. Trong bốn điều ấy, tôi thường sống trong điều nào nhiều nhất? Tôi hiểu về niềm vui và linh hồn như thế nào? Tôi có tự tạo ra niềm vui cho mình hay tôi mong đợi niềm vui được ai đó hay điều gì đó tạo ra cho tôi?’

(‘Joy, grief, hope and fear are the four passions of the soul. Of these four, on which do I dwell the most? How do I understand joy and the soul? Do I create joy or do I expect joy to be created for me?').

P.

Previous
Previous

Silence.

Next
Next

Một vài câu chuyện gần đây: Hy Lạp; Atlantis, Lemuria; Chuyện có vong theo