Silence.
Trong lớp Inner Compass khóa này có một phần nhỏ mình đưa vào là bốn thói quen nuôi dưỡng kết nối với trực giác. Một là grounding (hiện diện, nối đất, ở trong cơ thể); hai là silence & isolation (yên lặng để tách mình ra khỏi các xao nhãng và tiếng ồn); ba là các hoạt động quay lại với trái tim và bốn là aligned actions (hành động theo các chỉ dẫn).
Dạy hai buổi lý thuyết online xong về dạy offline mình mới hiểu việc duy trì các thói quen đấy khi không ở trong môi trường quen thuộc khó thế nào. Biết lý thuyết là thế nhưng mang xuống thực hành, duy trì đủ lâu cho dù chưa nhìn thấy kết quả gì rõ ràng để nó trở thành một phần trong routine hàng ngày cho tới lúc thành trạng thái mặc định thật sự cần rất nhiều ý chí và sự tự động viên đốc thúc bản thân.
Về SG đêm hôm trước, ở Airbnb lạ nhà đã khó ngủ mà hai hôm sau dạy học phải ở trong trạng thái rất tập trung, tỉnh táo và grounded để giữ được kết nối với spirits trong vài tiếng để vừa hướng dẫn lý thuyết vừa mang được tinh thần và năng lượng xuống. Bên cạnh nhà còn là tiếng khoan tiếng đục tiếng xe cộ đường sá từ sáng đến đêm. Mình đã phải chọn airbnb có bồn tắm để xả bớt năng lượng cuối ngày nhưng cứ đến tối ngồi xuống là cảm thấy cả cơ thể và các giác quan bị thấm quá nhiều, lúc đấy chỉ muốn đi ngủ chứ chẳng thiền nổi nữa. Khi đó mới hiểu tại sao mọi người bảo không ngồi thiền được và thường chỉ chánh niệm trong các hoạt động hàng ngày.
Silence & isolation quan trọng lắm. Nó tạo không gian để chúng ta học cách lắng nghe. Nghe mà không đòi hỏi. Nghe mà không kỳ vọng. Nghe mà tâm trí không chạy theo các trải nghiệm thần thông. Truyện kể lại rằng ngày xưa các đệ tử mới nhập môn vào trường mật giáo Pythagoras phải trải qua thời kỳ im lặng tuyệt đối kéo dài 5 năm. Quy tắc giữ im lặng này dùng để rèn luyện sự tập trung, học cách lắng nghe và kiểm soát bản thân trước khi được phép đặt câu hỏi hay tranh luận. Chúng ta cứ nghĩ chỉ cần biết kỹ thuật kết nối với spirit guides thôi là đủ nhưng không phải đâu. Kỹ thuật chỉ chiếm 10%. 90% kết nối đến trong không gian và trạng thái khi chúng ta đủ tĩnh, đủ mở, đủ mềm và không kỳ vọng.
Thiền chánh niệm trong các hoạt động cũng tốt nhưng tâm trí khi đó vẫn ở chế độ đang làm việc, vẫn lao xao chưa thực sự có khoảng trống. Có điều kiện hoàn hảo để tu tập được là một may mắn và lợi thế nhưng mình lại nghĩ rằng linh hồn sẽ phát triển nhanh hơn khi được đặt trong một môi trường ‘không hoàn hảo’ mà vẫn gom đủ ý chí để tạo lập và duy trì thói quen mà không mong cầu phải nhận lại được gì hay bao giờ mới có kết quả. Mình vẫn luôn bảo mọi người là chỉ cần 5 phút yên lặng mỗi ngày thôi, dù bận tới mấy thì ai cũng đều có thể dành ra 5 phút cả. Chúng ta phải cho mình được 5 phút này, chứ nếu không sẽ bị cuốn trôi đi mất theo nhịp sống hối hả của xã hội ngoài kia luôn.
‘Silence is a true friend who never betrays’ - Khổng Tử.
(‘Sự im lặng là một người bạn chân chính không bao giờ phản bội’).