Chữa lành mối quan hệ với tiền: 3 ngộ nhận về tâm lý thiếu thốn.

Chữa lành mối quan hệ với tiền: 3 ngộ nhận về tâm lý thiếu thốn.

**

Đây là một bài tiếp theo trong series về chữa lành mối quan hệ với tiền, tính nam, tính nữ mà mình đang viết.

Ở bài trước mình có nhắc đến tâm lý đủ và tâm lý thiếu thốn, bài này mình trích lại một chương nhỏ trong cuốn The Soul of Money của cô Lynne Twist (Linh Hồn của Tiền, sách đã có bản dịch tiếng Việt). Cô là một nhà hoạt động xã hội đã dành 40 năm làm việc với các tổ chức nhân đạo quốc tế để giảm nạn đói nghèo trên thế giới, đấu tranh cho công lý và môi trường bền vững. Sách rất hay và đáng suy ngẫm, có thời gian mọi người xem thử nhé. Mình sẽ còn trích sách trong các bài sau.

Ẩn dưới tâm lý thiếu thốn là ba ngộ nhận, hay là ba ‘lời nói dối’, được biểu hiện ra trong mọi khía cạnh của cuộc sống. Chữa lành mối quan hệ với tiền không phải chỉ là chữa phần ngọn (‘cố gắng kiếm được nhiều hơn’) mà là giải phóng mình khỏi các ngộ nhận đã gắn chặt chúng ta trong tiềm thức.

Bài hơi dài nhưng khá dễ đọc mọi người chịu khó xíuuuu nha

***

(chương 3)

Ba ngộ nhận về tâm lý thiếu thốn:

[1] Ngộ nhận nguy hiểm thứ nhất: Không có đủ

Ngộ nhận phổ biến nhất về sự thiếu thốn là không có đủ. Không có đủ cho tất cả mọi người. Không phải ai cũng thành công. Sẽ có người bị bỏ lại. Có quá nhiều người. Không có đủ thức ăn. Không có đủ nước. Không có đủ không khí. Không có đủ thời gian. Không có đủ tiền.

Một khi chúng ta coi thế giới của mình là thiếu hụt, toàn bộ năng lượng sống của chúng ta, mọi thứ ta nghĩ, mọi điều ta nói và mọi việc ta làm - nhất là khi liên quan đến tiền - đều là những nỗ lực vượt qua cảm giác thiếu thốn này và nỗi sợ hãi thua người khác hay bị gạt ra ngoài. Nó giống như trò chơi giành ghế của trẻ con. Khi số ghế ít hơn số người chơi, bạn phải chú ý để không thua cuộc và đảm bảo rằng sau cuộc giành giật, bạn có được một chiếc ghế.

Chúng ta không muốn trở thành kẻ vô dụng đáng thương, do vậy ta tranh đấu để có được nhiều hơn những người khác. Ta quyết tâm vượt lên trước phán quyết đang treo lơ lửng trên đầu, mặc dù phán quyết gì thì ta cũng chưa biết rõ.

-

[2] Ngộ nhận nguy hiểm thứ hai: Càng nhiều càng tốt

Ngộ nhận tiếp theo là càng nhiều càng tốt. Chúng ta luôn cố gắng có được nhiều hơn lượng hiện có. Đó là một phản ứng hợp lý khi bạn sợ rằng không có đủ, nhưng chính suy nghĩ này đã thúc đẩy một thứ văn hóa cạnh tranh khốc liệt để tích lũy, thu thập, và thỏa mãn lòng tham.

Những điều này lại khiến ta càng thêm lo sợ và tăng tốc cho cuộc chạy đua. Không gì trong số đó khiến cuộc sống trở nên đáng quý.

Thực tế là, cuộc đua giành lấy phần nhiều hơn đẩy chúng ta xa rời cơ hội trải nghiệm giá trị sâu sắc hơn của những thứ ta kiếm được hoặc đã có từ trước.

‘Càng nhiều càng tốt’ là một cuộc đua không có điểm kết thúc và không có người chiến thắng. Nó giống như vòng quay bánh xe mà chúng ta nhảy lên, chạy mải miết và quên mất cách dừng lại. Cuối cùng, cuộc đua trở thành thứ gây nghiện, và như với mọi chất gây nghiện khác, bạn gần như không thể nào dừng lại chừng nào còn nằm trong vòng kiểm soát của nó.

Nhưng dù bạn đi xa đến đâu, hay nhanh đến đâu, hay vượt qua bao nhiêu người, bạn không thể nào thắng cuộc. Trong ám ảnh về sự thiếu thốn, ngay cả khi có quá nhiều vẫn là chưa đủ.

Quan điểm càng nhiều càng tốt còn khiến chúng ta lạc lối sâu hơn nữa. Nó khiến ta định nghĩa bản thân qua thành công về tiền bạc và những thành tích bên ngoài. Chúng ta đánh giá người khác căn cứ vào việc họ có những gì và có nhiều chừng nào. Ta bỏ qua những món quà tâm hồn không đo đếm được mà họ mang đến cho cuộc sống.

Tất cả những bài học tinh thần đều dạy chúng ta nhìn sâu vào bản thân để tìm thấy sự viên mãn ta hằng khao khát, nhưng cuộc đua không cho ta có thời gian và không gian tinh thần nhìn lại nội tâm mình.

Khi lao vào cuộc đua tìm kiếm nhiều thêm, chúng ta bỏ qua sự hoàn thiện và đầy đủ có sẵn, đang chờ được khám phá trong bản thân. Khi cố gắng tăng giá trị tài sản của mình, ta dần xa cách cơ hội khám phá và đào sâu giá trị tự thân.

Liệu chúng ta có cần, hay thật sự muốn những thứ phục sức cầu kỳ, máy móc cao cấp mà chúng ta mang về nhà sau các chuyến đi mua sắm không, hay đó chỉ là phút bốc đồng nhất thời đáp lại tiếng gọi của nền văn hóa tiêu dùng và sự cám dỗ đều đặn, đầy tính toán của các quảng cáo thời trang, thực phẩm và sản phẩm tiêu dùng?

Liệu đứa bé năm tuổi cần những gì để cảm thấy được yêu thương, ngoài vài món quà chọn lựa kỹ càng?

Thật ra, chúng ta đang phục vụ lợi ích của ai khi trao cho trẻ con nhiều hơn lượng chúng cần hoặc có thể trân trọng?

-

[3] Ngộ nhận nguy hiểm thứ ba: Đó là lẽ tất nhiên

Ngộ nhận nguy hiểm thứ ba chính là suy nghĩ rằng đó là lẽ tất nhiên, và không thể nào khác được. Không có đủ cho mọi người, có càng nhiều chắc chắn là càng tốt, và những người có nhiều hơn chẳng bao giờ là chúng ta. Cuộc chơi thật không công bằng, nhưng chúng ta vẫn cần tham gia, bởi đó là lẽ tất nhiên. Thế giới này thật tuyệt vọng, vô ích, bất công, và chúng ta không bao giờ có thể thoát khỏi vòng vây của cái bẫy đã sập xuống.

Chúng ta nói rằng ta rất buồn khi chứng kiến những bất công như thế trên thế giới, nhưng dường như vấn đề bắt rễ sâu xa đến nỗi không thể phá bỏ. Chúng ta lại nạp mình cho lý do điều đó là tất yếu, thừa nhận rằng chúng ta bất lực và không thể thay đổi điều gì.

Cùng lúc đó, chúng ta đã chối bỏ chính tiềm năng con người của mình, và khả năng cống hiến cho một thế giới thịnh vượng, công bằng và lành mạnh.

‘Đó là điều tất yếu’ là một trong những thử thách khó khăn nhất khi ta muốn chuyển biến mối quan hệ với tiền bạc, bởi vì nếu không thể từ bỏ cuộc rượt đuổi, rũ bỏ cảm giác bất lực và hoài nghi do cuộc đua đó tạo ra, chúng ta lại đi vào ngõ cụt.

Nếu bạn không sẵn sàng đối mặt, rất khó để loại bỏ cách suy nghĩ đã khiến ta bế tắc. Chúng ta phải sẵn sàng từ bỏ quan điểm rằng việc đó là điều tất yếu, dù chỉ trong một khoảnh khắc, để xem xét có cơ may nào nó không phải là điều tất yếu, hay tất yếu là nó không như vậy. Chúng ta hoàn toàn có thể lựa chọn hành động thế nào và biến đổi hoàn cảnh ra sao.

(chương 4)

Khi bạn ngừng cố gắng kiếm thêm những thứ bạn không thật sự cần, những đại dương năng lượng sẽ được giải phóng. Bạn sẽ có thể tạo ra sự khác biệt bằng những thứ bạn có. Khi bạn tạo ra sự khác biệt bằng những thứ bạn có, nó sẽ mở rộng ra.

Dù trong hoàn cảnh nào, mỗi người trong chúng ta cũng đều được quyền lựa chọn lùi lại và rũ bỏ ám ảnh về sự thiếu thốn. Khi làm được điều đó, chúng ta sẽ khám phá ra sự thật đáng ngạc nhiên về sự đầy đủ.

Khi dùng từ ‘đầy đủ’, tôi không có ý ám chỉ một lượng cụ thể. ‘Đầy đủ’ không phải là hai bậc trên ngưỡng nghèo khó, hay một bậc dưới ngưỡng giàu có. Nó không phải là phép đo vừa đủ hay nhiều hơn đủ. Nó không phải là một lượng vật chất.

Nó là một cảm giác, một bối cảnh chúng ta tạo ra, một sự tuyên bố, sự nhận thức rằng có đủ, và chúng ta là đủ. Sự đầy đủ nằm bên trong chính bản thân ta, và chúng ta có thể khơi nó dậy. Nó là sự ý thức, sự chú ý, sự lựa chọn lý trí khi chúng ta nghĩ về hoàn cảnh.

Trong mối quan hệ của chúng ta với tiền, nó là việc sử dụng tiền để thể hiện sự chính trực của bản thân, dùng tiền để thể hiện giá trị thay vì quyết định giá trị.

Sự đầy đủ không kêu gọi sống đơn giản, giảm bớt hay hạ thấp hy vọng. Đầy đủ không có nghĩa là chúng ta không nên phấn đấu hay tham vọng. Nó là hành động tạo ra, phân biệt, và nhận thức được sức mạnh, sự tồn tại của những nguồn lực có sẵn bên ngoài và bên trong ta.

Nó là trạng thái tỏa ra từ tâm hồn, nhắc nhở rằng nếu chúng ta nhìn quanh và nhìn vào bản thân, chúng ta sẽ tìm thấy thứ mình cần. Bao giờ cũng có đủ. Khi chúng ta sống trong đầy đủ, chúng ta cảm thấy tự do và chính trực một cách tự nhiên. Chúng ta sống trong cảm giác về sự viên mãn của bản thân, thay vì khao khát đến tuyệt vọng được trọn vẹn.

Chúng ta tự nhiên cảm nhận được tiếng gọi chia sẻ các nguồn lực trong cuộc sống: thời gian, tiền bạc, tri thức, sức lực, ở bất cứ mức độ nào để phục vụ những lý tưởng cao hơn.

Trong sự đầy đủ đó, và trong dòng chảy của những nguồn lực đến, đi qua và được truyền sang những người khác, tâm hồn và những quan tâm tiền bạc của chúng ta hòa trộn vào nhau, tạo ra một cuộc sống giàu có, mãn nguyện và ý nghĩa.

Đầy đủ là một sự thật. Nó có thể trở thành một điểm tựa, một bối cảnh giúp tạo ra một mối quan hệ hoàn toàn mới với cuộc sống, với tiền bạc, và với tất cả mọi thứ mà tiền có thể mua. Sống trong đầy đủ, suy nghĩ về sự đầy đủ và biến điều đó thành khung quy chiếu cho cuộc sống là điều cực kỳ hữu ích và quan trọng đối với thời đại của chúng ta.

[hết]

-

Đọc thêm:

- Chữa lành mối quan hệ với tiền & tổn thương Tính Nam:

https://www.facebook.com/PhuongNgo.ChannelingSpirits/posts/pfbid031J5USbRoJRXVfQ6Jpu4mhAyFb9mvGc3uZZDiztWxWKDxDHFjpk9ovnm1mUy71cwgl

- Chữa lành tổn thương Tính Nam:

https://www.facebook.com/PhuongNgo.ChannelingSpirits/posts/pfbid0oLUbajaC2WAZ123q2Wfd9VfPfj7unbHBi6TxxH3s4j4uGeAEtKFSWD1qVxE1dZFpl

- Những nỗi sợ ẩn dưới tâm lý thiếu thốn về tiền bạc (phần 3):

https://www.facebook.com/PhuongNgo.ChannelingSpirits/posts/pfbid0k939ac2sf8EZzMed8fvMWrbB43EbmvqnVxQAxEzurcsM33Cs7vz19tH87Kvrpi6yl

- Niềm vui, sự trù phú & mối quan hệ với tiền (phần 2)

https://www.facebook.com/PhuongNgo.ChannelingSpirits/posts/pfbid0NscrBg4EefDoawT3v63YfpL5qGUqJfqGmJN5JNgfNuj31f6FPDY41ywm1htQB4J6l

- Chữa lành luân xa 1, mối quan hệ với tiền & sự sung túc (abundance) - phần 1

https://www.facebook.com/PhuongNgo.ChannelingSpirits/posts/pfbid037r1b5jicUG68HMA8KsTCypfevZGRZp4EQBNk2yGd7LB6Hazx7Uo8eKnP3R59UWaql

- Tư duy trù phú & niềm tin ‘con nhà có điều kiện’

https://www.facebook.com/photo/?fbid=1638521203746356&set=a.1790440785221063

Previous
Previous

Hai câu chuyện.

Next
Next

Cứ sai đi để được đúng.