Hai câu chuyện.
Hai câu chuyện.
Hôm nay FB mình hiện lên nhiều bài trích lại buổi talk của Elon Musk mấy ngày trước với các dự báo về tương lai rằng vài năm nữa AI sẽ thông minh hơn toàn bộ nhân loại cộng lại, rằng đừng tiết kiệm nữa vì mấy chục năm nữa tiền sẽ chẳng có giá trị gì đâu, rằng bác sĩ robot sẽ thay thế bác sĩ phẫu thuật hàng đầu nên học y sẽ trở nên vô ích, v.v.
Trong số các page đăng lại bài dịch là một page về parenting, trong đó có một comment hỏi rằng: ‘Đứng trước tương lai như vậy thì cha mẹ nên chuẩn bị kỹ năng gì ngay từ bây giờ cho con cái để con có nhiều cơ hội hơn?’. Vô tình trong video up lên hôm kia mình cũng đã nhắc đến ý này rồi, nhưng hôm nay đọc xong mình cứ đứng lên ngồi xuống định viết vài dòng mà chữ không thông nên gác lại thì vừa xong đọc được một câu chuyện trong quyển The Soul of Money (Linh hồn của tiền) nên muốn kể lại cho mọi người nghe.
-
Cô tác giả làm công việc kêu gọi tài trợ gây quỹ cho dự án xóa đói toàn cầu. Do tính chất công việc nên cô gặp rất nhiều người đến từ các tầng lớp kinh tế khác nhau trong xã hội. Câu chuyện mình sắp kể nằm trong chương về sự đủ đầy, chương trước đó về tâm lý thiếu thốn mình đã trích lại trong bài hôm qua.
Câu chuyện là hôm đó cô có hai cuộc gặp. Một cuộc hẹn buổi sáng với CEO của một công ty lớn, công ty này đang dính các scandal lùm xùm ảnh hưởng đến hình ảnh và muốn làm từ thiện để gỡ gạc lại hình ảnh trước truyền thông và công chúng. Cô kể rằng buổi gặp diễn ra rất chớp nhoáng, ông CEO kia sau khi nghe cô giới thiệu về mục đích, sứ mệnh của quỹ xóa đói thì nhanh chóng mở ngăn kéo rút ra tờ séc 50,000 đô với ý là buổi gặp đến đấy là xong. Ổng có vẻ quan tâm không đến đối tượng của dự án mà 50,000 đô đấy chỉ như chi phí truyền thông để ỉm đi những sai phạm mà công ty đã mắc phải. Cô nói cầm tờ séc trong tay mà như thể mang theo cả những tội lỗi, sự xấu hổ của công ty đó.
Cuộc gặp thứ hai là ở tầng hầm một nhà thờ với những người được coi là thuộc tầng lớp nghèo trong xã hội. Cuộc gặp do những người đứng đầu cộng đồng chủ động mời cô tới để gây quỹ. Nhưng lại chính ở đây mà cô học được bài học lớn nhất về tiền.
Sau khi cô giới thiệu về mục đích, sứ mệnh, tầm nhìn, hoạt động của quỹ xóa đói, cả hội trường được bao phủ trong im lặng. Rồi phải một lúc lâu mới có một người phụ nữ cỡ 70 tuổi đứng dậy tiến về phía cô.
Bà nói: ‘Cô gái, tên tôi là Gertrude. Tôi thích những điều cô vừa nói và tôi cũng có cảm tình với cô. Tôi không có sổ séc, cũng không có thẻ tín dụng. Đối với tôi, tiền giống như nước. Với một số người thì tiền đến ào ào như một dòng sông còn tiền đến với tôi như một vòi nước nhỏ giọt. Nhưng tôi muốn nó tiếp tục được chảy đi để giúp được cho nhiều người nhất. Tôi coi đây là quyền và trách nhiệm của mình. Và nó cũng mang lại cho tôi niềm vui nữa. Tôi có 50 đô trong ví kiếm được khi giặt đồ thuê cho một phụ nữ da trắng và tôi muốn trao nó cho cô.’
Khi bà đưa cho cô 50 đô thì trong đó là các tờ đô lẻ, chứng tỏ đó là tiền đến từ các nguồn nhỏ nhặt chứ không phải thành tấm thành món. Sau bà Gertrude thì lần lượt từng người khác đứng lên quyên góp tiền bằng những tờ một đô, năm đô, mười, hai mươi đô. Tổng cộng số tiền quyên góp được trong tối hôm đó khoảng 500 đô, nhưng giá trị của nó quý hơn bất cứ thứ gì cô từng thấy và chắc chắn là vượt xa tờ séc 50,000 đô đang nằm dưới đáy những tờ tiền lẻ kia.
Bởi vì những tờ tiền đấy giá trị tuy nhỏ nhưng mang năng lượng của sự chân thành, của thiện ý, mong muốn đóng góp để tạo ra sự thay đổi. Số tiền đó mang mang dấu ấn của tâm hồn, linh hồn chứ không phải được dùng để giảm nhẹ tội lỗi hay mua lấy sự ngưỡng mộ. Tinh thần của bà Gertrude đã truyền cảm hứng cho những người khác trong phòng để tới lượt họ cũng tự nguyện trao đi những hành động và giá trị ý nghĩa. Cô nói nó còn làm cô thấy tin tưởng hơn vào những nguyên tắc, lý tưởng và chương trình của tổ chức xóa đói mà cô đang theo đuổi, không chỉ bởi 50 đô của bà mà bởi đóng góp và niềm tin về mặt tinh thần mà bà mang đến.
Cô kể thêm là ngày hôm sau cô gửi trả lại tờ séc 50,000 đô cho công ty kia và thấy nhẹ nhõm như vừa gửi trả cảm giác tội lỗi và xấu hổ mà nó mang theo. Tuy nhiên hành động đó lại là một sự khởi đầu cho một cái kết khác mà cô nói sẽ kể ở cuối chương.
-
Câu chuyện này làm mình nghĩ ngợi lắm, đặc biệt là đặt trong câu hỏi ‘Phải chuẩn bị kỹ năng gì cho con cái để có thể sống sót trước tương lai sắp bị AI càn quét’.
Sự tử tế, lòng tốt, sự cho đi chân thành có được coi là một ‘kỹ năng’ không?
Bởi vì kỹ năng có thể học, còn những điều này chắc chắn phải là món quà đến từ một linh hồn, một trái tim hiểu được sức mạnh của cái gọi là tình người.
Tình người trước một tương lai sẽ dần mất đi 'tính người'.
Con cái chúng ta có thật sự cần thêm những kỹ năng để rồi lại bị cuốn vào vòng xoáy của survival mode, của mindset ‘sẽ không bao giờ đủ’ và ‘thế giới ngoài kia có quá nhiều cạm bẫy nguy hiểm và ai cũng chỉ đang chực chờ nuốt sống mình’?
Sự tử tế, lòng tốt, tình yêu không thể được dạy bằng lý thuyết.
Hãy cho con cái chúng ta một môi trường để chúng tin vào sức mạnh của sự sẻ chia, đồng lòng, tin vào ý nghĩa của từng hành động dù rất nhỏ mà mỗi người có thể mang đến cho người khác.
Không phải là một công cụ, một kỹ năng để ‘sống sót’, mà là một trái tim biết rung cảm, biết yêu thương, biết đau khi nhìn thấy người khác đau, biết rằng luôn có một nơi ở bên trong để quay về - để không đánh mất mình - nhất là khi mọi thứ khác đều có thể bị thay thế...
.
.
(video mình nói về mục đích, sứ mệnh linh hồn, món quà mỗi linh hồn mang theo và cha mẹ có thể làm gì để giúp con nuôi dưỡng, mọi người xem ở dưới nhen).