‘Chồng em nói em chẳng tính nữ chút nào chị ạ’.
‘Chồng em nói em chẳng tính nữ chút nào chị ạ’.
-
Sáng nay mình có một bạn khách. Thư trước buổi bạn viết cho mình rất dài, cái này thì mình quen rồi vì kiểu bạn ấy là viết tuôn hết ra nên gạch đầu dòng câu hỏi lần nào cũng chục dòng, nhưng lần này có một đoạn đọc xong mình bị khựng lại.
Bạn viết:
‘Và một điều nữa đó là tính nữ. Chồng em nói em chẳng tính nữ chút nào, cần đi học các khóa về tính nữ. Em hay nhìn vào những người chị mặc váy, cầm hoa đầy tươi vui, những bức hình các bạn nữ tạo dáng, huhu sao em thấy em không vậy nhỉ, đúng là em không nữ tính như cách các bạn nữ ấy. Phần nhiều vì từ bé tới giờ, em đã không cho mình là nữ í. Mọi hoạt động chăm sóc, làm đẹp của các chị em lại quá xa lạ với em. Rồi cách các chị em bày tỏ cảm xúc trong sự nhẹ nhàng, e thẹn, chính em cũng thấy mềm mại nhưng em cứ thấy làm sao mình làm được như vậy, mặc đồ như vậy sao mình làm việc nhà, em thấy đúng là chính mình cũng không cho phép mình làm nữ í. Buồn chị nhờ. Làm sao để em cảm thấy an toàn là nữ và là người nữ đúng với mình?’
Mình ngạc nhiên là vì suốt 4 năm, qua 6 sessions làm việc, chứng kiến bạn ấy đi từ chỗ cứng như vôi tới bây giờ đã mềm oặt, nếu ai nói bạn không tính nữ thì mình cũng chẳng biết người ta định nghĩa tính nữ là thế nào nữa. Bạn ấy mềm, thấu cảm, dễ xúc động, giàu tình yêu với con người hơn bất cứ những người con gái bạn ấy đang tự so sánh là ‘mặc váy, tạo dáng, cầm hoa đầy tươi vui’. Đúng là chưa bao giờ mình thấy bạn ấy trong hình ảnh đấy nhưng phải tiếp xúc thì mới hiểu sự mềm mại bên trong là thế nào. Người ngoài nói vậy thì còn bảo là do họ chưa hiểu nhưng đây lại là chồng, người ‘đáng lẽ’ phải hiểu vợ hơn người ngoài chứ. Bạn ấy nói nó như từng vết dao cứa thẳng vào tim, cộng với rất nhiều mâu thuẫn suốt cả năm qua giữa hai vợ chồng, những cuộc cãi nhau triền miên nên cứ lần nào gây nhau bạn chồng bất lực quá là lại mang chuyện bạn ấy không đủ nữ tính ra để tấn công.
Nhưng hôm nay nhìn vào soul essence mình mới hiểu tại sao bạn ấy viết câu ‘làm sao để cảm thấy an toàn là nữ và mình là người nữ đúng với mình’.
Bởi vì có một ‘template’ (bản mẫu?) mà một mặt bạn ấy không muốn trở thành phiên bản giống như thế, mặt khác thì trong vô thức có những lúc bạn nhận ra mình đang hành xử giống hệt - đấy là hình ảnh mẹ bạn ấy và mối quan hệ giữa mẹ và bố bạn. Mẹ bạn thẳng tính, không khéo léo, không biết lấy lòng người khác nên phải chịu đựng nhiều sự đối xử bất công của bố bạn và gia đình nội nhiều. Bạn bảo rất sợ nhỡ đâu mình rơi vào hoàn cảnh giống mẹ thì sao nên bên trong luôn có sự đấu tranh giữa việc phải làm khác đi, không thể ‘chịu đựng’ như mẹ được; phải cố fix những mâu thuẫn với chồng bằng cách bộc lộ chia sẻ cảm xúc thật của bạn ấy nhưng khi bạn ấy bộc lộ những sự không vừa ý ra thì lại bị bảo rằng không nữ tính không đủ mềm mại dịu dàng. Còn bạn ấy chỉ đang cố gắng học cách tôn trọng và ghi nhận những cảm xúc của mình để không phải nén vào trong như mẹ thôi.
Nhìn sâu thêm chút nữa thì có một hạt mầm mà mất một lúc mình mới tìm được từ cho khớp để dịch ra được là sự ‘hận’. Từ này hơi nặng, mình bảo bạn thế, nhưng sau đó bạn viết là mẹ bạn luôn bảo là bà ‘căm’ tất cả những sự đối xử bất công với bà. Sự ‘căm’ đó của mẹ đã ngấm vào trong bạn, trở thành một hạt giống mà bạn mang vào mình, cho rằng mình cũng phải có trách nhiệm chịu đựng như thế. Nó là nguồn cơn của việc bạn ‘không cho phép mình là nữ’ như bạn viết - như một sự phản kháng đấu tranh ngầm âm ỉ bên trong.
Có nhiều giằng xé nội tâm mà guides bảo bạn ấy như đang dùng xô nước để dập ngọn lửa đang phun trào. Khi bạn càng cố ép mình phải nữ tính giống những hình ảnh ngoài kia thì lại càng làm cho ngọn lửa bùng lên cháy to hơn, nhưng lại không thể xả ra vì sợ sẽ lại bị judge là không nữ. Thêm một ý nữa là mâu thuẫn vợ chồng bạn ấy kéo dài cả năm thì cũng là cả một năm bạn ấy bị viêm da, ngứa da tới mức gãi chảy máu mãi không lành. Cơn ngứa ngáy trong nội tâm đang bị ‘bục’ ra ngoài.
-
Có quá nhiều định nghĩa và cách hiểu sai lệch về tính nam/tính nữ chẳng có tác dụng gì ngoài việc chính phụ nữ làm cho nhau thêm áp lực. Cứng bên ngoài chưa chắc đã rắn bên trong và ngược lại, mềm bên ngoài không hẳn đã đủ mở bên trong. Nhiều khi lớp vỏ chỉ là để che tạm một cơn sóng ngầm đang âm ỉ chưa tìm được nơi đủ an toàn để xả.
Đủ an toàn - hay nói đúng hơn là chúng ta đã chấp nhận và yêu lấy hết tất cả những phần xấu xí, ngứa ngáy trong mình chưa. Để không phải đắp lên nó một lớp vỏ nào khác cho giống định-nghĩa-của-người-ta.
Bạn ấy gửi cho mình ảnh cả cơ thể chảy máu vì viêm da, bảo mình là nếu chị không sợ thì em gửi chị xem. Nếu mình có thể yêu cả cơ thể gần như không còn cm nào trắng trẻo lành lặn thì đừng bao giờ cần phải nghĩ nhiều về chuyện phải ‘mặc váy, cầm hoa, tạo dáng tươi vui’. Nó không make sense tẹo nào luôn. Thật sự.