Ego & Soul | Surrender | ‘Being’ để ‘Doing’
Ego & Soul | Surrender | ‘Being’ để ‘Doing’
‘Làm sao phân biệt được đâu là ego đâu là soul, ví dụ khi sợ làm gì đó thì là do ego kéo mình lại hay do soul cảnh báo mình không nên làm điều đó?’
Mọi người hỏi câu trên nhiều lắm! Mấy năm trước ngây thơ mình còn viết vài bài về cách phân biệt giữa lý trí và trực giác (không biết ai còn nhớ không? ) nhưng giờ thì mình thấy là phải nhìn vào mỗi trường hợp, mỗi người, mỗi bài học thì mới trả lời được. Thay vì nói công thức mình kể chuyện behind the scenes cách mình process thôi vậy nhé.
***
Mình mới nhận ra gần đây là có những thứ mình làm một cách vô thức, xuôi theo cảm giác mà không nghĩ gì nhiều để gọi nó ra thành lời. Hôm qua mình mới đọc kỹ hơn về type của mình theo Human Design, xong ồ à kiểu: ‘Ơ bảo sao’ lol
Mình là type Manifestor, profile 1/3 với Splenic Authority (authority là cách một người đưa ra quyết định dựa trên thiết kế năng lượng của mình). Hào quang của type này là dạng đóng kín và bị dội lại nên dễ khiến người khác cảm thấy khó xuyên thủng và dễ bị hiểu lầm là intense quá. Nó kiểu vậy vì manifestor cần thời gian và không gian được ở một mình để hồi phục năng lượng và để nghĩ xem làm gì tiếp thì vui nhỉ, cái gì spark joy, cái gì có thể truyền nhiệt, initiate người khác.
Năng lượng dạng này không phải lúc nào cũng hừng hực mà có những đợt ‘Doing’, làm rất nhiều; rồi sau đó phải rút về để ‘Being’, sạc lại, chờ đợt cảm hứng mới. ‘Splenic authority’ là kiểu ra quyết định theo cảm nhận trực giác, các ‘intuition hits’, nên trong các dạng khả năng ngoại cảm thì trội nhất của mình là clairsentience và claircognizance.
Hồi còn *vô tri* mình không ý thức được về nhịp điệu bên trong, không biết nó được ‘ghi thành văn bản’ vậy đâu nên vẫn bướng lắm, lúc cần Being thì lại Doing, xong kiệt sức không làm nổi, không sáng tạo gì nổi nữa.
Tới lúc phải đặt lại câu hỏi thì mọi thứ mới make sense hơn. Đứng trước những thứ mình muốn làm, muốn tạo ra, câu hỏi không còn chỉ là: ‘Đây là ego hay soul nhỉ’, mà thực ra là:
- Mình có đang xuôi theo đúng thôi thúc bên trong không?
- Mình có đang để inner process dẫn đường không?
- Những thứ mình tạo ra có sự sống hay không?’
Bởi vì mỗi thứ chúng ta cho ra đời không chỉ đơn thuần là lý thuyết công thức (nếu thế dùng chatGPT cho nhanh) mà nó cần có năng lượng sống được thẩm thấu trong đó. Sự sống là lửa, là nhiệt, là thứ toát ra từ niềm vui mà linh hồn bạn rót vào và được spirits tiếp sức từ đằng sau. Nếu trong quá trình bạn sáng tạo ra một thứ gì đó mà thấy có những ideas từ đâu được rót xuống, hay lúc nghĩ một kiểu mà bắt tay vào làm lại thành ra kiểu khác thì mình chắc chắn đó là các spirits đang gửi xuống đấy, chúng ta ít khi tạo ra thứ gì đó một mình lắm (trừ những ai lý trí quá, spirits không thể đâm thủng xuyên thủng!)
Lửa, nhiệt, sự sống này sẽ bén (initiate) và truyền cảm hứng tới người khác. Life creates more life.
Sáng tạo không đến khi chúng ta ép mình phải vắt óc suy nghĩ hay hay căng thẳng tột độ mà nó QUAY LẠI khi chúng ta thả lỏng để ‘Being’. Nó là tính nữ, là trạng thái mở lòng để tiếp nhận. Là Sự Sống.
(ai học lớp ‘Dám Khác Biệt’ rồi có nhớ mình nói về các bước ươm, ủ, thành hình không? ^^ Mình để trên website, bạn nào quan tâm có thể vào xem thử nhé)
***
Có những ngày mình mở 3 cái tabs Google Docs, mỗi tab viết được vài dòng thì bị tắc chữ, mình thấy mình viết bằng lý trí nhiều quá nên bị khô không flow được thế là phải gác sang một bên.
Cũng có những bài viết xong đọc lại thấy năng lượng gửi vào đó không ổn nên cũng lại không đăng.
Có những bài, như series Psychic Unveiled mình đang viết chẳng hạn, là một thử thách vì vừa phải tập trung (hơn bình thường) để ground xuống các ý tưởng, vừa phải giữ cho heart space open để feel into the flow xem mình đang được dẫn đi đâu.
Có những lớp học mà dạy xong thấy bên trong không còn vui nữa nên mình dừng, dù biết là nhu cầu của thị trường nhiều.
Surrender thật sự là câu hỏi: ‘Are you willing to let go of what no longer serves?’ - ‘Con có sẵn sàng đặt xuống thứ đã không còn phù hợp nữa không?’
Mình tin là chỉ cần trung thực với bản thân một tẹo là chúng ta sẽ biết mình không muốn làm điều này vì mình đang sợ điều gì. Và cũng chỉ cần check in một tẹo với trái tim là biết ý tưởng đó, thôi thúc đó có đang khiến mình thấy reo vui từ bên trong hay không mặc cho lý trí đang ra sức lấy lý do để không phải tiến lên.
Guides chưa từng bao giờ ngọt nhạt kiểu ‘Bỏ cái này đi con, chúng ta sẽ cho con cái khác tốt hơn’. Vì họ biết letting go cũng khó lắm. Trước mắt chưa thấy cái gì rõ ràng trong khi lại phải từ bỏ thứ đã xây dựng được bao lâu nay, bảo bỏ là bỏ thế nào.
Cuộc đời suy cho cùng cũng chỉ là một chuỗi các lựa chọn.
Cầm lên hay đặt xuống.
Xuôi dòng hay ngược dòng.
Lúc nào cần ‘Doing’, lúc nào phải ‘Being’.
Điều kỳ lạ là càng let go, càng surrender, cho tới khi chúng ta chẳng (còn) là ai cả và chẳng còn gì để mất nữa cả thì đó lại là lúc mình chạm tới gần với những điều linh hồn mình thật sự muốn Là và muốn Làm.
May we all have the courage in our heart to dare to choose Life
P.