Faith & Control.
Sáng nay mình đọc được hai bài viết làm mình thấy hơi chùng xuống.
Một bài của một bạn mình biết tên chứ cũng chưa tương tác bao giờ. Bạn viết về cảm giác hoang mang với con đường đang đi, trong đó có đoạn: ‘Chấp nhận công việc như một phương tiện duy trì sự sống. Không phải lúc nào cũng được làm công việc mình yêu thích, công việc lý tưởng. Làm việc để nuôi sống bản thân và gia đình cũng chẳng có gì phải xấu hổ. Bền bỉ làm tốt việc trước mắt vậy là đủ.’ Một bài nữa của một bạn mình cũng chỉ biết tên, bạn viết về cảm giác buồn khi nhìn thông số FB thấy lượt tương tác giảm, nhiều người bỏ theo dõi và nghĩ là do mình viết không còn hay, làm chưa tốt. Vừa lúc dạo gần đây mình xúi vài đứa em mở dịch vụ tâm sự sau khi được đổi vai hiểu cảm giác healing khi thoải mái nói ra và có người hold space cho. Mình biết mấy đứa nhỏ cũng luôn canh cánh thôi thúc muốn làm việc gì đó liên quan tới hỗ trợ con người. Nhưng mà xúi đứa nào thì đứa đấy trả lời y hệt là: ‘Em sợ lắmmm, cảm giác như bị exposed ấy.’
Mình lái sang kể một câu chuyện khác. Con mình mê một bộ truyện audiobook trên Spotify tên là Magic Woods. Có tài khoản Spotify premium thì được nghe free hơn 70 tập, muốn nghe tiếp thì đăng ký hội viên của riêng kênh đó mỗi tháng $10 bên cạnh phí Spotify premium nữa. Bác tác giả vừa là người viết vừa là người đọc, giọng đọc của bác tác giả rất tình cảm, tự nhiên, nghe như đọc truyện cho con trước khi ngủ vậy. Có những tập bác đang đọc thì con bác chạy vào ngắt ngang nhưng bác không cắt đi mà cứ để vậy. Con mình bị ghiền, có những hôm ngồi nghe liền tù tì 2-3 tiếng không động đậy gì luôn. Đến hôm rồi nghe hết 70 tập free mình rất happy đăng ký hội viên để ủng hộ bác. Mà buồn cười là bác list ra ba mức phí: mức cơ bản $10/tháng nghe được tất cả các tập; mức thứ hai và ba là $15 và $20/tháng, bác ghi: ‘Hai mức này quyền lợi cũng giống mức cơ bản thôi, tôi chẳng có gì khác để offer thêm cho mọi người nhưng nếu ai cảm thấy sẵn lòng muốn support nhiều hơn thì tôi rất cảm kích’. Mình tin là audience của bác ai nghe vậy cũng đều thấy rất quý mến sự chân thành đó.
Quay lại việc mình xúi mấy đứa nhỏ bước ra. Mình biết là nếu tụi nó làm thật thì chắc chắn sẽ làm trồi lên rất nhiều nỗi sợ mà không làm thì sẽ không biết nó ở đấy. Nỗi sợ bị exposed thì hiển nhiên, rồi nỗi sợ bị từ chối, sợ bị ‘quê’, sợ người quen đánh giá, sợ không có ai đón nhận. Nếu có người đón nhận sẽ lại sợ người ta bỏ đi, sợ mình làm chưa đủ tốt. Rồi nhiều khi từ một ý định rất trong sáng ban đầu đến khi được đón nhận thì chính điều đấy lại trở thành giới hạn và điều kiện về việc phải xuất hiện, phải cho đi tiếp như thế nào. Tỉ thứ phải nghĩ xong cuối cùng chẳng dám hành động dù lý thuyết thì biết rõ là phải làm gì.
Hầu như trong mọi câu hỏi prompt khám phá bản thân luôn có câu: ‘Nếu không có bất cứ rào cản gì thì bạn muốn làm gì, trở thành ai?’. Mình tin là khi chúng ta trung thực hỏi bản thân câu này thì đâu đó bên trong ai cũng có một vài ý niệm về tính chất công việc mình thích. Thế nhưng sẽ lại có tiếng nói phản biện giống bài mình quote ở trên, ‘Chấp nhận công việc như một phương tiện duy trì sự sống. Không phải lúc nào cũng được làm công việc mình yêu thích.’ Nhưng giả sử mình hỏi thêm rằng: ‘Nếu chỉ coi là một side project, một thứ bạn muốn làm để nuôi dưỡng niềm vui thôi thì bạn muốn làm gì?’ thì câu này có dễ trả lời hơn không?
Vấn đề là chúng ta hay tính trước quá nhiều bước, muốn side project phải thành công việc chính ra tiền ngay và luôn nên mới vùi dập luôn khi ý tưởng còn trong trứng nước. Ai đó sẽ nói rằng: ‘Không ra tiền thì làm làm gì?’ Nhưng câu này về bản chất khác gì câu: ‘Thế không vui thì làm làm gì?’, mọi người có thấy thế không? Niềm vui là chất liệu để khơi thông dòng chảy trù phú. Thực tế là chúng ta không bao giờ đơn thuần chỉ mua mỗi sản phẩm dịch vụ mà chúng ta mua câu chuyện, niềm vui, đam mê của người tạo ra nó đặt vào trong đó. Bác tác giả George Patrick Leal mình kể ở trên là giáo viên tiểu học, bác viết bộ Magic Woods trong đợt Covid để lên tinh thần cho tụi trẻ con đang buồn vì không được đi học. Qua truyền miệng mà bộ truyện được nhiều người biết đến, đem lại cả doanh thu lẫn tên tuổi cho bác.
Những nỗi sợ kia không phải vì chúng ta làm ABC XYZ thì nó mới ập đến. Nó vẫn luôn tiềm ẩn ở đó, chỉ cần có môi trường thuận lợi là được kích hoạt lên ĐỂ mình nhìn thấy, xử lý và heal. Phía bên kia nỗi sợ là tự do vì chúng ta đã đối diện, vượt qua và chuyển hóa được nó rồi. Và nó đã không còn kiểm soát được mình nữa.
Thất bại không phải vì đam mê không tạo ra tiền mà thất bại - đối với linh hồn - là vì chúng ta đã không dám chọn bản thân. Chúng ta để cho nỗi sợ đứng cao hơn mình và quyết định cuộc đời mình.
Những nỗi sợ kia kể cả chúng ta có không làm gì thì hoàn cảnh cũng sẽ tự tìm tới để mình buộc phải nhìn thấy vì trước sau gì ai cũng sẽ phải heal thôi, sao trốn mãi được. Nỗi sợ ở trên và tài năng, tiềm năng của linh hồn nằm ngay phía dưới. Như hai mặt của đồng xu, chỉ là chúng ta chọn mặt sấp hay ngửa mà thôi.
💛
-
Ảnh hôm qua mình thấy trên IG (@op_e__n). ‘Ngược lại của Niềm Tin không phải là Nghi Ngờ. Ngược lại của Niềm Tin là Kiểm Soát. Ta phải bước ra khỏi tử cung để chào đời.’