'God, help me' | Cuộc sống của một linh hồn đã giết người khi sang thế giới bên kia.

'God, help me' | Cuộc sống của một linh hồn đã giết người khi sang thế giới bên kia.

-

Mình tình cờ thấy quyển sách này ở hiệu sách cũ nên mua về đọc, mình sẽ trích dịch một đoạn ở dưới cho bài viết này nhưng trước đó mình muốn tả về sách một chút vì cũng khá thú vị.

Quyển có tên là ‘A World Beyond’ (Thế Giới Bên Kia) của tác giả Ruth Montgomery. Cổ viết lại theo kiểu viết tự động (automatic writing) dưới lời kể của một nhà ngoại cảm Mỹ nổi tiếng đã qua đời tên là Arthur Ford (1896–1971). Mình không biết người này trước đó nên đọc xong mới tìm đọc tiểu sử của ổng.

Ford là nhà ngoại cảm (trance medium) nổi tiếng trong giai đoạn từ 1920 đến 1960. Sau chiến tranh, nhiều gia đình mất người thân cộng với phong trào Thông Linh Học phát triển rất mạnh để đi tìm bằng chứng cho việc sự sống vẫn tiếp diễn sau khi chết nên bắt đầu có những nhà ngoại cảm tự claim có khả năng kết nối với người chết, những buổi gọi hồn (séances), những buổi trình diễn được quay trực tiếp trên TV để chứng minh cho công chúng, v.v. Hội Theosophy (Minh Triết Học) được thành lập trong khoảng thời gian cuối thế kỷ 19/đầu thế kỷ 20 và hội Anthroposophy do Rudolf Steiner sáng lập vào giữa 1910s đều chung mục đích mang lại những kiến thức khoa học về thế giới linh hồn và xóa đi các mê tín dị đoan đang lan truyền mạnh mẽ ở phong trào Thông Linh Học.

Sau khi đi chiến tranh về, Arthur Ford bắt đầu nói rằng ông nghe thấy các giọng nói của người đã khuất và truyền thông điệp tới cho người cần nghe. Ford tự đưa mình vào trạng thái xuất hồn và để cho một linh thể (spirit) khác có tên là Fletcher là người điều khiển và truyền thông tin xuống.

Vào năm 1929, Ford tham gia một buổi gọi hồn cho vợ của ảo thuật gia nổi tiếng Harry Houdini tổ chức. Harry Houdini là người kịch liệt phản bác thuyết luân hồi và tất cả những gì liên quan đến sự sống sau khi chết. Ông và vợ đã lập một mật khẩu chỉ có hai người biết và thống nhất với nhau rằng ai là người qua đời trước thì sẽ tìm cách liên lạc với người kia thông qua một medium và truyền đạt lại mật khẩu này để chứng minh có sự sống ở thế giới bên kia. Harry qua đời trước, và hàng năm vợ ổng tổ chức các buổi gọi hồn để tìm một nhà ngoại cảm có thể kết nối với chồng. Arthur Ford tham gia buổi đó và đã nói đúng mật khẩu. Sau đó vào năm 1967, Arthur nhận lời tham gia một buổi truyền hình thực tế nổi tiếng nhất trong lịch sử các buổi cầu hồn của ông đó là gọi hồn con trai đã tự vẫn của Giám Mục James Pike. Cả hai buổi này cùng nhiều bằng chứng về sau được phát hiện cho thấy Arthur Ford đã giả mạo các buổi gọi hồn.

-

Một chi tiết mình muốn nhắc đến trong bài vì trong quyển này, linh hồn của Arthur Ford cũng nói đến đấy là nửa cuối đời còn sống, Ford bị nghiện rượu nặng. Ban đầu là Ford bị tai nạn ô tô phải nhập viện, bác sĩ chữa bệnh có quan tâm đặc biệt đến các hiện tượng siêu thần và biết Ford có thể xuất hồn khi được tiêm morphin nên đã tiêm ngày càng nhiều morphin cho ông để làm thí nghiệm. Ford bị nghiện morphin, phải vật vã để đấu tranh dẫn đến mất ngủ và rồi ông uống rượu để vào giấc ngủ. Trong cả thập kỷ sau đấy ông bị nghiện nặng, mất khả năng ngoại cảm, và qua đời năm 1971 do tim ngừng đập. Ba từ cuối cùng ông nói trước khi chết là: ‘God, Help Me.’ ‘Xin Chúa hãy giúp con’.

Cuốn sách ‘A World Beyond’ mình đang nhắc tới do Arthur Ford viết thông qua cô tác giả Ruth Montgomery được viết ngay sau khi Ford mất, từ tháng 1 đến tháng 5. Trong sách Ford kể về cuộc sống của ông ở thế giới linh hồn, về việc các linh hồn trong thế giới này cũng bận rộn với công việc không khác gì thế giới vật lý, về việc sau khi chết linh hồn bỗng nhận ra không có điều gì mang lại niềm vui hơn là việc phụng sự, giúp đỡ người khác, v.v. Ford cũng thú nhận rằng chứng nghiện rượu của ông khi còn sống khiến ông thỉnh thoảng vẫn quanh quẩn cạnh những người sống cũng nghiện rượu để hít hà mùi rượu, nhưng ông bảo ‘Hãy coi tôi là một minh chứng sống để thúc giục bất cứ ai đang đọc được những dòng này là hãy tìm cách cai nghiện, bất kể là nghiện gì, khi đang còn sống vì sẽ dễ hơn nhiều so với khi đã sang tới bên này rồi.’

Có nhiều đoạn mình khá lấn cấn về cách Arthur Ford nói về thế giới linh hồn ông đang sống và đặc biệt những phần ông nói về kiếp trước đã từng là ai v.v, nhưng cũng lại một lần nữa khẳng định rằng tính cách, tính chất (soul essence), mức độ nhận thức, cách hiểu về tâm linh, thế giới linh hồn của một người khi sống thế nào thì sẽ như thế sau khi chết. Thế giới linh hồn tồn tại khách quan nhưng mỗi linh hồn nhìn nhận và trải nghiệm nó thế nào lại là chủ quan vì nó phản ánh nội tâm, inner world của mỗi người. Trong phát triển tâm linh cái này gọi là ‘Attunement’, mình sẽ nhắc đến trong lớp trực giác vào tuần sau với Overflow. Ai học Reiki có lẽ mọi người cũng nghe thấy từ này được dịch là ‘khai kênh’ nhưng thực chất là việc ‘chỉnh tông’, chỉnh năng lượng để khớp với higher-self.

Phần mình trích dịch ở dưới là về một linh hồn đã giết người khi còn sống, và đây là những gì Arthur Ford nói về anh ta.

Mọi người đọc nhé. Mình có note thêm hai ý nhỏ ở cuối bài.

-

‘Cô hỏi cuộc sống của một người đã giết người khác để thỏa mãn mục đích cá nhân sẽ ra sao khi sang lại đây phải không? Câu chuyện không lấy gì làm đẹp đẽ cho lắm. Trong tâm chỉ toàn thù hận và trả thù, anh ta sẽ thấy chẳng có gì chờ đợi mình ở bên kia cánh cửa có tên là cái chết. Và trong một khoảng thời gian dài đây là toàn bộ những gì anh ta thấy. Không phải yêu tinh hay ma quỷ xuất hiện trước mắt mà anh ta nhận ra đó chính là hình ảnh phản chiếu gương mặt của mình, bị biến dạng bởi thù hận, tham lam, độc ác và tất cả những cảm xúc tương tự. Anh ta nhăn nhó khi nhìn thấy cảnh này, nhận ra anh ta chính là con quỷ bên trong mình. Anh ta bàng hoàng khi biết không những mình vừa bỏ phí một cuộc đời mà còn bị tụt lại lại rất rất nhiều kiếp sống. Đến khi đó anh ta mới nhớ ra rằng trước khi bước vào cuộc đời lần này, anh ta đã tự hứa sẽ vượt qua tham lam, cám dỗ, thù hận nhưng đã không thể chiến thắng những hoàn cảnh do chính mình đã chọn.

Linh hồn này sẽ sống trong sự hành hạ giày vò suốt một thời gian dài, cho tới khi anh ta cảm thấy mình đã hoàn toàn mất phương hướng. Khi chạm tới đáy của sự tuyệt vọng, anh ta cầu cứu Thượng Đế tới giúp, và tiếng khóc tuyệt vọng đó được đáp lại. Các linh hồn được cử tới để làm nhẹ bớt sự đau khổ, và nếu mong muốn thật sự của anh ta là được nâng đỡ trên hành trình phát triển tâm linh thì anh ta sẽ từng bước từng bước được dẫn dắt cho tới khi nhận ra hậu quả của việc cướp đi mạng sống của người khác.

Khi anh ta đã đủ sức mạnh, anh ta có thể tiếp cận người mình đã lấy đi sự sống. Thời khắc này như một tiếng chuông được rung lên trong thế giới linh hồn. Trong nhiều trường hợp, linh hồn kia đã làm việc với bản thân đủ để có thể tha thứ cho người đã tước đi mạng sống của mình. Sự tha thứ này nâng đỡ anh ta về mặt nhận thức, anh ta bắt đầu dần hòa nhập được cùng các linh hồn khác và anh ta hiểu ra ý nghĩa của sự cứu rỗi.

Hãy nhớ rằng mỗi linh hồn ở phía bên này, cũng như ở bên phía cô đang ở tại, không bao giờ thiếu sự giúp đỡ từ Thượng Đế và các linh hồn được Chúa cử tới. Hãy hỏi, anh sẽ được nhận; hãy đi tìm, anh sẽ thấy; hãy gõ, cửa sẽ mở. Đây là quy luật của vũ trụ. Hỏi - nhận, gõ - mở cửa tâm trí và để cho tình yêu của vũ trụ chảy vào.’



Một vài note nhỏ để kết bài:

[1] Ý niệm về địa ngục, cũng giống câu trên mình nói, là trải nghiệm cá nhân của linh hồn khi sống lại thế giới nội tâm của mình. Trong một bài cũ mình đã viết về các cõi địa ngục mình cũng nhắc tới ý này, mình sẽ trích lại link trong comment nhé.

[2] Câu cuối Arthur Ford nói trước khi qua đời là: ‘God, help me’. Trong đoạn dịch ở dưới, khi linh hồn này vào lúc tuyệt vọng nhất cũng cầu xin Chúa tới giúp, và ngay lập tức Chúa cử các linh hồn đến bên cạnh. Chỉ khi chúng ta khuỵu gối, rơi vào tuyệt vọng nhất chúng ta mới nghĩ đến việc cầu nguyện. ‘God please send help. Please take me in’. ‘Xin Chúa hãy giúp con. Xin Chúa hãy mang con về lại với Người’. Câu nguyện này mở cánh cửa vì chúng ta đã surrender hoàn toàn và đã sẵn sàng đón nhận.

Chúng ta cứ nghĩ con đường này mình phải độc hành nhưng tự đi không có nghĩa là phải đi một mình. Tự đi không có nghĩa là bên cạnh chúng ta không có rất rất nhiều sự giúp đỡ mà chỉ cần một câu khấn nguyện chân thành cánh cửa sẽ được mở ♥︎

P.

Previous
Previous

Ai cũng đều có lựa chọn | Lòng tốt, sự giúp đỡ, trách nhiệm & học cách từ chối.

Next
Next

Một vài dòng cho những ai đang làm mẹ và struggle với mom guilt.