Grounding và hold space cho bản thân.
Grounding và hold space cho bản thân.
Hôm qua mình có một bạn khách đang rơi vào tình trạng gần tới ngưỡng self-hatred (chán ghét bản thân), sắp chìm thì mới cho phép mình đi tìm sự trợ giúp. Bạn kể là đầu năm nay bạn mất một người thân rất gần với bạn, và dường như nỗi đau đó đã khiến bạn ‘lựa chọn’ ấn nút pause cuộc đời ở thời điểm đấy. Không có động lực làm gì, cũng không có mong muốn, không có niềm vui, sở thích gì. Đúng nghĩa là thả cho cuộc đời muốn trôi đi đâu thì đi. Bạn hỏi một câu mà mình khóc luôn vì thương quá: ‘Em có đang dùng nỗi đau như một lý do trốn tránh và đang tự hủy hoại bản thân không hả chị? Em đang bị sao thế này?’
Mình thường xuyên được nghe câu: ‘Em biết rất rõ phải làm gì nhưng tại sao không thể tìm đủ động lực để hành động?’. Mà chúng ta hoàn toàn biết là chỉ cần nhảy qua được thì ở bờ bên kia sẽ là một tương lai tươi sáng hơn. Điều gì đang chắn ở giữa vậy?
Gần đây mình mới suy nghĩ nhiều hơn về từ ‘Grounding’. Grounding được hiểu là hiện diện, ở trong cơ thể, nối đất. Khi cần grounded chúng ta hay ra ngoài thiên nhiên đi bộ tắm nắng để kết nối lại với cơ thể. Nhưng đã bao giờ mọi người gặp những người mà khi nói chuyện với họ, nhìn thẳng vào mắt họ thì cứ có một cảm giác là họ không có ở đó? Như có một bức màn che mà chúng ta không feel được, không sense được con người thật sự của họ. Chúng ta không cảm được cái ‘sense-of-self’, phần tính chất cá thể, cái Tôi cá nhân của họ ở đó. Vậy cái Tôi thật sự của họ đang ở đâu? Bức màn che đó là gì?
Trong rất nhiều trường hợp, thứ đứng chắn ở giữa chính là một nỗi đau quá lớn để bước vào. Nó tạo thành một bức tường khiến chúng ta ngộp thở khi nhìn vào. Không phải là không đủ động lực để hành động mà sâu thẳm bên trong, chúng ta không dám chắc rằng mình có đủ can đảm để vượt qua được nỗi đau này hay không.
Grounding cần nhiều hơn là về lại với cơ thể, đi bộ, nối đất. Grounding cần chúng ta phải bước hẳn vào nỗi đau, ở lại được với bản thân trong suốt hành trình đấy, và để cho nỗi đau được thấm hết qua và rời đi. Không ai có trách nhiệm và nghĩa vụ phải mang nỗi đau dù là của cá nhân, của người khác hay của dòng họ suốt đời và mãi mãi. Nỗi đau cần phải được chảy qua. Khoảng trống mà nỗi đau để lại sẽ ươm mầm cho những hạt giống mới tươi tốt hơn.
Mỗi khi bạn cảm thấy mình đang không có động lực làm gì dù biết rõ điều mình phải làm, hãy tự hỏi bản thân rằng: ‘Điều gì đang muốn được rời khỏi mình?’. Một thứ bị stuck cũng có nghĩa là một thứ mới đang chờ để được bước vào.
Hold space cho bản thân chưa bao giờ là một việc dễ dàng nhưng chúng ta không cần phải ‘hold’. Hãy để mọi thứ chảy qua như một dòng sông, rồi thứ ở lại với mình sẽ chỉ còn là phần bản thể vẹn nguyên nhất. Đó mới đúng là ý nghĩa của việc chữa-lành.