Kế hoạch của linh hồn: ‘Tại sao Thượng Đế yêu mình mà lại khiến mình đau khổ?’

Kế hoạch của linh hồn: ‘Tại sao Thượng Đế yêu mình mà lại khiến mình đau khổ?’

-

Mình đang đọc lại cuốn Món Quà Của Linh Hồn (Robert Schwartz). Lần đầu đọc cuốn này cách đây 6 năm mình nghĩ mình hiểu những gì sách nói về mặt lý thuyết, nhưng sau khoảng thời gian làm việc ở vai trò là trung gian cầu nối giữa linh hồn của mọi người và spirit guides, bây giờ mở ra đọc cảm giác như mình đã ở trong tâm thế khác. Mình có thể liên hệ những câu chuyện trong sách với các case mình đã từng làm, có những thứ mình đã có góc nhìn khác suy nghĩ khác với tác giả, và có những thứ mình muốn bổ sung thêm từ kinh nghiệm/trải nghiệm cá nhân. Mình sẽ viết bài dần dần trong quá trình đọc lại nhé.

Bài này mình muốn trích lại phần mở đầu cuốn sách khi tác giả nói về kế hoạch mà linh hồn ông đã chọn khi sinh ra trong gia đình bị bạo hành tinh thần để một là giúp mẹ mình hóa giải cơn giận trong dấu ấn linh hồn và hai là học được bài học về tình yêu bản thân (self-love).

Có một câu tác giả viết thế này: ‘Nếu linh hồn là tình yêu thương thì tại sao nó lại lên kế hoạch để tôi bị bạo hành?’. Câu này cách đây vài hôm có bạn đã nhắn hỏi mình. Bạn vừa trải qua một khủng hoảng lớn, phải rời khỏi nơi đã từng sống cách đây 10 năm, mất hết mọi thứ đã xây dựng được và phải làm lại từ đầu ở một đất nước mới. Ngồi nghe bạn kể chuyện mình có nói một câu là: ‘Vũ trụ thương em lắm đấy em biết không? Ở tầng linh hồn những chuyện này xảy ra là một kế hoạch được sắp xếp trước để em phải dũng cảm bước ra ngoài rồi. Bài học này không sớm thì muộn mình cũng phải học thôi.’ Mấy hôm sau bạn nhắn hỏi: ‘Em có một thắc mắc, chị P nói là ‘Vũ trụ thương em lắm em có thấy không?’. Em không hiểu lắm ý này của chị. Sao khó khăn thử thách như vậy mà lại gọi là yêu? Hay là kiểu nó phải như vậy thì nó mới đẩy mình vào một cái gì đó?’.

Bài này thay cho câu trả lời và phần nào để chúng ta hiểu cách mà linh hồn hiểu về tình yêu và sắp xếp bài học nhé. Mình sẽ trích tiếp ở những bài sau có kèm chia sẻ cá nhân nữa ☺️

P.

-

[trích sách Món Quà Của Linh Hồn - Robert Schwartz]

'Hồi bé, tôi bị mẹ bạo hành tinh thần nghiêm trọng. Tôi đã lên kế hoạch cho tình trạng bạo hành này từ trước khi ra đời.

Khi nói là tôi đã lên kế hoạch cho trải nghiệm này, tôi muốn nhấn mạnh rằng chính linh hồn tôi đã lên kế hoạch cho việc đó. Tôi không tách biệt với linh hồn; linh hồn tôi bao gồm cơ thể, năng lượng – thật ra là toàn bộ nhận thức của tôi. Thế nhưng, linh hồn tôi còn bao la hơn tôi, như kiểu mặt trời rộng lớn hơn bất kỳ tia nắng nào. Linh hồn tôi, cũng như linh hồn của các bạn, nó lớn lao, mở rộng bất tận, vô biên, và luôn nhận thức được sự đồng nhất của nó với mọi sinh linh. Khi tôi học hỏi và trưởng thành, tôi tăng dần tần số năng lượng và hòa hợp dần với linh hồn, điều đó cho phép linh hồn tôi chia sẻ nhiều hơn sự minh triết, tình yêu thương và niềm vui thông qua tôi. Linh hồn tôi, linh hồn các bạn – thực chất là tất cả các linh hồn – được tạo nên, theo đúng nghĩa đen, từ năng lượng của tình yêu thương vô điều kiện.

Những thách thức lớn nhất trong đời tôi, tính cả việc bị bạo hành tinh thần khi còn bé, đều được lên kế hoạch ở cấp độ linh hồn từ trước khi tôi chào đời, nhằm thúc đẩy quá trình tiến hóa của tôi. Nếu linh hồn là tình yêu thương thì tại sao nó lại lên kế hoạch để tôi bị bạo hành? Tôi cứ suy nghĩ mãi về điều ấy trong suốt cuộc đời mình. Tôi luôn nỗ lực tìm kiếm lời giải đáp sao cho thỏa đáng, và vô hình chung điều đó đã trở thành động lực mạnh mẽ dẫn đến sự ra đời của cuốn sách này.

Sự bạo hành đó căng thẳng và nặng nề, và cho dù không phải là liên tục, nó vẫn đủ để khiến cho người ta có cảm giác như nó đang xảy ra mỗi ngày. Ở đây, việc sự bạo hành đó thực sự diễn ra như thế nào không quan trọng. Quan trọng là chúng ta cần hiểu cách thức và nguyên do của nó. Đã nhiều thiên niên kỷ, nhân loại phải học hỏi thông qua đau khổ. Nếu muốn vượt qua mô hình học-hỏi-từ-đau-khổ, chúng ta cần phải hiểu điều này.

Phần lớn việc lên kế hoạch giữa linh hồn của tôi và của mẹ tôi là dựa trên một tiền kiếp mà trong đó tôi là một người mẹ còn mẹ tôi lại là con trai tôi. Trong kiếp đó, tôi có đời sống hôn nhân rất khó khăn. Sau cùng, tôi tìm cách giải thoát cho bản thân và đem con trai theo, nhưng quyết định bỏ chồng của tôi đã khiến chúng tôi rơi vào cảnh bần cùng. Con trai tôi trách móc tôi và rất phẫn nộ với tôi vì phải sống trong khốn khó. Tôi qua đời khi hãy còn tương đối trẻ, còn con trai tôi, dù khi ấy đã trưởng thành, đã phải chịu cảnh nghèo khó và cô độc. Nó cảm thấy như bị mẹ bỏ rơi.

Trước khi con trai tôi qua đời, nó (là mẹ tôi trong kiếp này) đã không thể hóa giải nỗi căm giận tôi, người đã đem lại cho nó sự đói nghèo và cảm giác bị bỏ rơi. Vì thế, nỗi tức giận đã trở thành một phần của linh hồn nó, một nguồn năng lượng mà linh hồn nó khao khát được chữa lành. Vì tình yêu thương, linh hồn tôi đã quyết định trao cho con trai tôi một cơ hội hóa giải nỗi căm giận trong một mối quan hệ mà chúng tôi sẽ đổi vai cho nhau. Một cách tượng trưng, việc đổi vai này là cách linh hồn muốn “đảo ngược tình huống” (chữa lành) nỗi căm giận đó. Một tiến trình chữa lành như thế có lẽ sẽ rốt ráo và có ý nghĩa nhất trong những tình huống mà người con trai trước đây ở vào vị thế có quyền bộc lộ nỗi tức giận. Vì sao? Bởi vì sự chữa lành sâu sắc xảy ra vào giây phút mà người ta chỉ đơn thuần nhận diện cảm xúc tiêu cực mà không phản ứng gì trước cảm xúc ấy.

Linh hồn của tôi còn có những động cơ riêng trong khi lên kế hoạch cuộc đời. Ở trong ít nhất là một số tiền kiếp, tôi không thể yêu thương bản thân. Bởi vì linh hồn chúng ta học hỏi thông qua sự đối lập, linh hồn đã chọn cho tôi học cách yêu thương bản thân thông qua việc có một người mẹ bạo hành. (Cả hai linh hồn chúng tôi đều dự cảm là thể nào cũng sẽ xảy ra một số tình huống bạo hành, nhưng hy vọng là sau cùng thì sự chữa lành sẽ xảy ra.)

Ở cấp độ của phàm ngã, quyết định này có vẻ mâu thuẫn, thậm chí vô lý, nhưng thật ra không phải thế. Thông thường, linh hồn của chúng ta lên kế hoạch cho cuộc đời nhằm lôi kéo sự chú ý của chúng ta, đưa “các vấn đề” của chúng ta lên bề mặt và vào vị trí trung tâm, buộc chúng ta không thể phớt lờ. Thái độ thiếu yêu thương ra mặt của mẹ tôi – thật ra, ẩn chứa một tình yêu sâu sắc, giống như tôi yêu thương bà sâu sắc – đã phản ánh và giúp tôi nhìn thấy tình trạng thiếu tình yêu đối với bản thân. Linh hồn tôi cố tình thúc đẩy và thậm chí dồn ép để tôi phải học được cách yêu thương bản thân thông qua tình huống có vẻ như thiếu vắng tình thương từ người mẹ. Khi chọn con trai ở kiếp trước làm mẹ tôi, dường như linh hồn tôi đã đặt ngay trước mặt tôi một tấm bảng có dòng chữ: “Bạn đến đây để học cách yêu bản thân.”

Cha tôi, người đã qua đời trong khi tôi đang viết dở quyển sách này, có vai trò quan trọng trong bản kế hoạch của linh hồn tôi. Dù vô cùng yêu thương và không hề bạo hành tôi, nhưng trong suốt thời thơ ấu của tôi ông không thể nói với tôi rằng ông yêu thương tôi hoặc không thể bày tỏ cảm xúc theo cách giúp tôi cảm nhận được tình yêu mà ông dành cho tôi. Thêm vào đó, linh hồn tôi còn đề nghị ông đồng ý săm soi và phán xét tôi liên tục trong suốt cuộc đời tôi, và nhiều lời chê trách của ông đã khiến tôi rất đau lòng. Linh hồn tôi chủ định để thói quen phán xét và sự thiếu khả năng thể hiện tình cảm của ông tạo ra hiệu ứng tương tự như sự bạo hành của mẹ tôi: nhằm hướng tôi vào bên trong để tìm hiểu và rồi dành cả cuộc đời để thổi bùng lên ngọn lửa của tình yêu thương bản thân. Ngọn lửa ấy, lúc đầu chỉ là một tia sáng khó nhận ra, nay đã rất lớn mạnh. Khi tiếp tục tìm hiểu sâu hơn về bản kế hoạch cuộc đời của mình, tôi ngày càng nhận ra mình đã rất dũng cảm khi chấp nhận bản kế hoạch ấy và sống đúng với nó. Từ đó, cảm giác trân trọng bản thân bừng nở trong tôi, tình yêu bản thân lớn mạnh dần.

Trong một số tiền kiếp tôi còn tin rằng mình rất yếu đuối. Linh hồn của chúng ta tìm cách chữa lành những niềm tin lệch lạc, kể cả và đặc biệt là, những niềm tin mà linh hồn biết rõ là mâu thuẫn với sự thật về bản thân. Bởi vì, linh hồn ý thức rõ là mình vô cùng hùng mạnh. Linh hồn tôi thiết kế cho tôi, và tôi đã đồng ý, sinh ra trong một gia đình giúp tôi nhận diện niềm tin vào sự yếu đuối của bản thân. Một lần nữa, linh hồn đã thẳng thừng đặt tôi vào tình thế phải đối mặt với một vấn đề cần được chữa lành.

Như bạn đọc sẽ thấy, cảm xúc hoặc niềm tin về sự yếu đuối hoặc vô dụng của bản thân là động lực chính để linh hồn quyết định lập kế hoạch cho những tình huống sẽ phản chiếu cho ta thấy các khía cạnh này của mình. Những cảm xúc và niềm tin kiểu này phần lớn thường, nếu không muốn nói là đều, thuộc về tiềm thức, nhưng khi đời sống bộc lộ chúng ra trước mắt chúng ta, chúng dần dần bước vào vùng sáng của sự nhận biết có ý thức để được chữa lành. Các bản thiết kế cuộc đời được hoạch định nhằm phơi bày những vấn đề về sự yếu đuối hay vô dụng thường là những thiết kế sử-dụng-tình-huống-đối-lập khó chịu nhất, mà các tình huống thường gặp là bạo hành tuổi thơ, loạn luân, và cưỡng hiếp.

Chúng ta có thể phủ định chuyện Trái Đất hình tròn, nhưng điều đó không thể biến Trái Đất thành một mặt phẳng. Nó vẫn sẽ tròn. Tương tự, chúng ta có thể phủ định chuyện những trải nghiệm đau thương này thường (dù không phải là luôn luôn) được lên kế hoạch trước khi chào đời, nhưng như vậy không có nghĩa là không có chuyện đó. Nó đã được lên kế hoạch sẵn. Nếu chúng ta muốn sáng tạo ra một thế giới không còn những sang chấn loại này thì chúng ta phải đủ dũng cảm và trung thực để xem xét điều gì đã thúc đẩy linh hồn lên kế hoạch cho các trải nghiệm đó. Sau đó, hãy tiến hành việc chữa lành.

Linh hồn không hề muốn chúng ta sa lầy mãi trong các sang chấn. Khi một trải nghiệm đau buồn nào đó xảy ra, bất luận đó có phải là kế hoạch được vạch ra từ trước khi đầu thai hay không, linh hồn vẫn sẽ tìm cách hướng dẫn chúng ta chữa lành. Sự xuất hiện của tác động chữa lành phụ thuộc vào nhiều yếu tố, không chỉ bằng sự bền chí và tài tháo vát của chúng ta, mà còn nhờ sự hiện hữu, thúc hối, dẫn dắt chúng ta trên con đường đó của linh hồn.

Ngoài việc đem lại cho tôi động lực sống và định hướng, nhận thức về việc lên kế hoạch cuộc sống trước khi chào đời đã giúp tôi thấu hiểu sâu sắc mục đích và ý nghĩa của những trải nghiệm thời thơ ấu. Tôi nhận ra, thấm thía và sâu sắc, rằng không có trải nghiệm nào là tình cờ hay tùy tiện cả. Tôi hiểu là mình không hề bị trừng phạt bởi một Thượng Đế thịnh nộ hoặc một Vũ trụ thô bạo. Tôi hiểu rằng sau rốt thì những gì xảy ra là nhằm đem lại cho tôi những điều tốt lành nhất.'

[kết phần trích đoạn]

Previous
Previous

Kế hoạch của linh hồn: một vài Q&A

Next
Next

‘Tội ác chống lại ý thức của nhân loại’ - A crime against human consciousness.