'Nếu cuộc đời này cần phải rực rỡ thì sao?'
'Nếu cuộc đời này cần phải rực rỡ thì sao?'
-
Sáng nay mình có một bạn khách chốt sổ năm cũ nên mình lại kể chuyện một tẹo. (Tưởng hôm qua là bài cuối năm rồi mà hóa ra chưa phải hehe).
Mình có cuốn lịch bàn Muji, mỗi năm một quyển, mỗi ô trong mỗi tháng vừa đủ rộng để ghi lịch hẹn với mọi người. Vừa nãy xong với bạn khách mình mới lật lại lịch xem bạn mở hàng đầu năm, đọc lại thư của cả hai bạn thì đều có câu: ‘Em sợ em không còn nhiều thời gian nữa.’ Mà cả hai bạn đều chưa đến 30 tuổi!
Bạn khách hôm nay học một ngành, ra đi làm đúng ngành đó nhưng ước mơ lại muốn làm một cái khác. Mình hỏi em có kỳ vọng guides sẽ nói gì với em không, bạn ấy trả lời: ‘Em chỉ hơi lo guides sẽ bảo em còn nhiều bài học phải học lắm, không làm được cái đó (ước mơ của bạn ấy) đâu. Nhìn bạn bè bằng tuổi giờ đã có chỗ đứng, năng động, có thể làm được những thứ mình muốn trong khi em thấy mình cứ ì ạch sao sao ấy chị ạ. Nhiều người bảo em cứ thế này cũng được rồi, mọi người cũng đánh giá em có khả năng nhưng em lại không tin vào năng lực của bản thân để bước ra. Em muốn mình được là chính mình, sống như cách mình muốn, được tỏa sáng với nhiều năng lượng, nhưng em sợ chị ạ, em sợ em không còn cơ hội vì em bắt đầu bước sang tuổi 30 rồi.’
-
Mình hay nghe thấy câu: ‘Nếu cuộc đời này không rực rỡ thì sao?’. Có những thời điểm câu nói đấy đúng như một lời an ủi để chúng ta không tự đặt quá nhiều áp lực lên bản thân rằng phải phấn đấu trở thành ABC. Không rực rỡ thì… thôi, làm người ‘bình thường’ cũng được không sao cả.
Nhưng nhỡ đâu thực tâm sâu bên trong chúng ta biết mình có nhiều hoài bão, ước mơ và khát khao cần được cháy thì sao? Nhỡ đâu chúng ta muốn sống một cuộc đời thật rực rỡ thì sao? Nhưng vì sợ nên chúng ta lại tự nhủ ‘thôi thế này cũng được rồi’, ‘mình đã lớn tuổi rồi’, ‘mình không còn nhiều thời gian’, v.v. như một cách để mua thêm thời gian, trước khi thật sự sẵn sàng đối diện với nỗi sợ. Mọi người có thấy nghịch lý không? Chúng ta sợ mình không còn thời gian nhưng hành động thì lại đang trì hoãn kéo dài thời gian!
-
Ngày mai năng lượng nhật thực ở Bảo Bình sẽ làm trồi lên tất cả các theme về định danh/identity, về những gì còn và không còn align với trái tim, về những gì khiến chúng ta cảm thấy được là mình, được giải phóng, break free khỏi những bó hẹp trong cả suy nghĩ lẫn niềm tin. Trùng hợp là hôm nay guides cũng bảo bạn ấy bỏ xuống hình ảnh 'hoa hậu thân thiện' đi cho nhẹ vì bên trong bạn ấy hổng có như thế được đâu 😅
‘Muốn thì sẽ tìm cách, không muốn thì sẽ tìm lý do’. Năng lượng Bảo Bình không chịu được những gì trong ngoài bất nhất, bên trong thì muốn nhưng ở ngoài lại tìm lý do hay việc phải thu hẹp mình cho vừa với mong muốn kỳ vọng từ bên ngoài.
Mình hy vọng nếu mọi người có viết ra các kế hoạch dự định cho năm tới thì hãy dành vài dòng ghi ra những điều mình muốn được thử nhé. Dù đúng dù sai, dù ngắn hay dài, dù bước vào rồi lại nhảy ra thì cứ cho mình thử đã. Chứ mình chắc chắn với mọi người một điều là mình nghe câu ‘Mình sợ không còn nhiều thời gian nữa’ từ cả những người U25 cho tới U50 luôn ấy nên không bao giờ, không khi nào chúng ta cảm thấy sẵn sàng 100% đâu! ;)
Happy New Year cả nhà 🌸