Thức ăn cho linh hồn.
Thức ăn cho linh hồn.
-
Sáng đi mua cafe trên đường về mình mới nghĩ đây là food for the brain thì cái gì sẽ là food for the soul nhỉ. Ngày nào cũng nạp thức ăn vào cơ thể nhưng có phải ngày nào cũng cho linh hồn ăn không; nếu cảm nhận mùi vị thức ăn bằng vị giác thì cảm nhận thức ăn cho linh hồn bằng cái gì. Xong mình nhớ đến newsletter được gửi vào email hôm trước, bình thường toàn rơi vào spam nhưng không hiểu sao bữa đó lạc vào hòm thư chính nên mình click vào đọc.
Newsletter là food for the soul của mình ngày hôm đó. Những thông điệp hầu như đều là thứ chúng ta đã nghe rồi biết rồi nhưng cách nó được gửi đến, thời điểm được gửi đến, cách mà trong bao nhiêu email từ địa chỉ lạ mà mọi khi không click vào thì bữa đó lại được thôi thúc mở ra, v.v. mới chính là thứ tạo nên giá trị của 'thức ăn' cho linh hồn.
Mình dịch tóm tắt lại newsletter nhé, biết đâu lại là food for the soul của ai đó ngày hôm nay.
-
Tiêu đề: ‘Nếu bạn làm 3 thứ này đúng, tất cả những thứ khác sẽ tự nó đâu vào đấy’.
‘Trong một xã hội bị ám ảnh với việc phải có càng nhiều càng tốt và ai ai cũng nghĩ rằng như thế mình khiến mình trở thành một phiên bản tốt hơn thì ngay cả những người đã có gần như mọi thứ vẫn sẽ rơi vào một trạng thái gọi là ‘sự vô nghĩa hiện sinh’ (existential meaninglessness) - cảm giác cuộc sống không có ý nghĩa.
Cảm giác trống rỗng này sẽ không bao giờ biến mất cho tới khi chúng ta quay vào trong tìm câu trả lời cho ba điều duy nhất thực sự quan trọng, đó là:
1- Bạn đã yêu hết lòng như thế nào. (How much you loved)
Yêu không phải chỉ là một cảm xúc mà phần nhiều là những hành động, những gì chúng ta làm, cho đi và thể hiện ra. Là có mặt khi những người quan trọng đối với bạn cần đến bạn ngay cả khi bất tiện. Là dành thời gian cho những cuộc nói chuyện khó khăn. Lắng nghe - thực sự lắng nghe - khi họ chia sẻ về những struggle nội tâm.
Chúng ta cứ nghĩ rằng mình ‘biết’ yêu ai đó nhưng hóa ra tình yêu cần nhiều hơn là chỉ mỗi cảm xúc. Nó là rất nhiều công sức chăm bón; là những mối quan hệ thân thiết chúng ta nuôi dưỡng qua năm tháng; là việc có mặt, hiện diện; là những cuộc gọi điện thoại về cho cha mẹ.
-
2- Bạn đã nhẹ nhàng với cuộc đời mình như thế nào. (How gently you lived)
Đây là điều ít ai để ý tới. Cách chúng ta nói chuyện, đối xử với bản thân và người khác như thế nào? Đa số chúng ta quá khó khăn khắc nghiệt với mình theo cách mà chúng ta sẽ không bao giờ làm thế với người khác. Chúng ta chì chiết mình mỗi khi mắc sai lầm.
Chúng ta không cho phép mình nghỉ ngơi cho tới khi cảm thấy mình đủ ‘xứng đáng’. Chúng ta ép mình phải vượt qua stress, căng thẳng, lo âu tới mức kiệt sức. Chúng ta coi hệ thần kinh như một vật cản giữa mình và mục tiêu cần phải đạt được.
Chúng ta luôn được dạy phải năng suất hơn. Hiệu quả hơn. Thành công hơn. Tích lũy nhiều hơn. Nhưng chẳng ai dạy chúng ta cách phải sống ra sao.
‘Nhẹ nhàng sống’ là một thực hành cần chúng ta phải chậm lại để lắng nghe tâm trí, cơ thể và linh hồn. Chậm lại để sống. ‘Hurry slowly’. Giống như câu nói: ‘Cách bạn làm một thứ cho thấy cách bạn làm tất cả mọi thứ’.
-
3- Cách bạn có thể buông bỏ trong sự thanh thản ra sao. (How gracefully you let go)
(note: từ ‘grace’ trong tiếng Anh có rất nhiều từ tiếng Việt. Mình sẽ dùng các từ thanh thản, bao dung, tử tế trong những câu khác nhau nha).
Đây là thứ khó thực hiện nhất. Chúng ta không được dạy để buông bỏ. Chúng ta được dạy phải luôn kiên trì, phải đấu tranh cho thứ chúng ta muốn, không được trở thành kẻ bỏ cuộc. Đôi khi điều này là đúng, kiên trì là cần thiết nhưng có sự khác nhau giữa sự bền bỉ nội lực khi gặp khó khăn (resilience) và sự bám chấp không chịu buông (refusal).
Chúng ta bám chấp vào những chuyện cũ, những mối quan hệ cũ, những phiên bản đã cũ trong quá khứ bởi vì buông tay có cảm giác như mình đã thất bại. Buông tay nghĩa là phải làm lại từ đầu.
Những thứ chúng ta cần buông hầu như đều là những thứ chúng ta đã từng rất muốn, và vì vậy nó mới khó đến thế. Nhưng thực chất không phải là chúng ta không thể buông chính thứ đó mà là một phần con người của mình được lưu giữ lại trong đấy. Không phải chỉ là mối quan hệ hay công việc mình không thể rời đi mà là một phần danh tính cũ mà chúng ta chưa sẵn sàng let go.
‘Buông tay trong sự thanh thản’ cần rất rất nhiều nỗ lực.
Thanh thản nghĩa là buông bỏ mà không mang theo cay đắng; không tự trừng phạt mình vì khoảng thời gian đã đánh mất; không cần một thứ cũ phải sai để hợp lý hóa cho sự rời đi của mình. Thanh thản là chấp nhận rằng những gì chúng ta đã trải qua đều có ý nghĩa và giờ thì nó đã kết thúc. Chúng ta bước tiếp mà không kéo lê quá khứ theo sau.
Buông tay là một câu hỏi về danh tính, về phiên bản mới và phiên bản cũ bạn để lại, và vì thế nó mới cần rất nhiều sự bao dung, tử tế thay vì chỉ mỗi sức mạnh ý chí (willpower).
[Kết].