Có hai kiểu ‘nhìn thấy’ và ‘được nhìn thấy’.

Có hai kiểu ‘nhìn thấy’ và ‘được nhìn thấy’.

Hơn một tuần nay mình di chuyển nhiều, bảo ngồi xuống viết vài dòng nhưng ‘vài dòng’ cũng lại cần phải đủ không gian thời gian để sắp xếp suy nghĩ thì mới viết ra được. Cứ mỗi lần bị nhổ rễ khỏi routine thế này thì được vài ngày nghỉ ngơi sạc năng lượng xong là mình lại nhớ không gian khi ngồi với mọi người, nhớ cảm giác được chạm sâu, nhìn sâu vào bên trong linh hồn, cảm giác được nhìn quá khỏi lớp vỏ và đi thẳng ‘về nhà’. Mình nghĩ chắc mình sẽ cảm thấy bị lost lắm nếu bỗng dưng được ban cho điều ước là muốn gì được nấy và không cần phải làm việc nữa.

Tuần trước ở Hà Nội mình đi châm cứu. Duyên thế nào mà cô châm cứu cũng thuộc hệ tâm linh nên nói chuyện một lúc là quay sang chủ đề chữa lành, linh hồn, tu tập, v.v. Bình thường nếu có các vấn đề gì về năng lượng hầu như mình toàn tự xử nên những lúc được đổi vai làm người được chăm sóc thì mới hiểu cảm giác được người khác hold space cho là như thế nào, nhất là người đó lại vững chuyên môn và có thể cảm nhận được sự tận tâm và niềm hạnh phúc khi họ làm đúng công việc của mình.

Cô ấy kể là có những bạn khách đến đây cũng chỉ đau vai mỏi gáy thôi mà vừa ngồi xuống cái cô hỏi: ‘Sao, thế có chuyện gì nào?’ là òa lên khóc như thể có bao nhiêu ấm ức cô đơn bị dồn nén không có ai để giải tỏa giờ chỉ cần một cây kim đâm vào chỗ đau là trào ra hết. Mình thì biết chẳng phải do cây kim đâu mà do năng lượng của cô khiến người khác cảm thấy được chăm sóc, được nhìn thấy mà không bị phán xét. Xong cô cũng kể là làm nghề này thì take care người khác là chính chứ lúc đau mỏi thì lại không tìm thấy ai làm đúng ý nên chủ yếu cũng lại phải tự xử. Chắc đây là nỗi khổ chung của healer. Nên những lúc duyên lành gặp được người có tâm có tài khiến mình cảm thấy đủ tin tưởng để kết nối thì quý lắm.

Mấy hôm nay mình đang ở Bali. Mình không thích đến những nơi mà người ta làm du lịch chuyên nghiệp thế này vì bước ra khỏi khu nghỉ một cái là thấy một sắc thái cuộc sống khác hẳn của người dân địa phương. Cảm giác bị xếp chung vào một category là ‘khách du lịch’ và được phục vụ, nhưng kiểu phục vụ đó mình không quen. Hôm qua đi ăn, bạn phục vụ ghi order xong quay ra hỏi mặt rất nghiêm túc : ‘Anh chị đến từ đâu?’. Bọn mình trả lời là Úc, kiểu cũng nghĩ là các câu hỏi xã giao thôi. Rồi bạn quay hẳn sang mình hỏi: ‘Thế còn chị thì sao, gốc gác thật sự của chị ở đâu?’. Lúc đó mình confused lắm, không hiểu tại sao nói chuyện xã giao lại cần phải cụ thể tới mức thế nhưng sau mới nghĩ có thể đấy là cách người ta cảm thấy ‘biết’ về một người. Mình cũng muốn hỏi lại bạn xem đằng sau công việc phục vụ này thì bạn là ai, tâm tư thế nào, cuộc sống có vui vẻ hạnh phúc không, v.v. nhưng có vẻ hơi kỳ nên thôi.

Món quà lớn nhất chúng ta có thể dành cho một người có lẽ là sự hiện diện toàn tâm toàn ý của mình. Nghe câu: ‘Sao, thế có chuyện gì nào?’ tưởng đơn giản vậy nhưng lạ cái là người ta lại rất ít khi hỏi nhau câu đó một cách thật lòng. Chúng ta tưởng chỉ cần biết các thông tin bề mặt là đủ hiểu một người rồi nhưng những sự kết nối linh hồn lại cần phải đi quá lớp vỏ đấy để chạm tới phần tâm tư sâu hơn. Con người ngày càng cảm thấy cô đơn vì ai cũng khát khao được nhìn thấy ở tầng linh hồn chứ không phải chỉ dừng lại ở tầng vật lý này.

Viết đến đây tự dưng mình buồn cười khi nghĩ đến câu: ‘Sự hiện diện của bạn là niềm vinh hạnh lớn nhất của chúng tôi’ mà người ta hay viết trong thiệp cưới. ‘Sự hiện diện’ bây giờ toàn được quy đổi thành vật chất nhưng giá mà ai cũng nhận ra giá trị vô giá của sự hiện diện trong những thời điểm chúng ta cảm thấy cô đơn và cần người ở bên nhất…

P.

-
Ảnh là một đám cưới đang được chuẩn bị hôm nay ở Bali.

Previous
Previous

Khi linh hồn không muốn ‘bỏ lại tất cả và rời đi’.

Next
Next

Thức ăn cho linh hồn.