Về việc thay đổi, take risk, bước ra khỏi vùng an toàn.
Về việc thay đổi, take risk, bước ra khỏi vùng an toàn.
1.
Hai tuần trước có tin chị Thùy Minh rời Vietcetera mình đọc được vài bài viết nói về quyết định này. Có một bài làm mình phải dừng lại ngẫm, đại ý là chị TM đã gắn bó quá lâu với Vietcetera rồi, khán giả đã bắt đầu thấy nhàm chán nên chị Minh rút đi để người khác thổi làn gió mới vào cho Vietcetera. Bài không đứng từ góc độ là có thể chị Thùy Minh cũng cảm thấy chiếc áo đã chật và muốn bước ra để nới rộng mình mà đứng từ kết luận rằng khán giả đã thấy chán và một sự thay đổi là cần thiết. Có thể là cả hai, cái này chúng ta không ở trong cuộc nên cũng chỉ nhân câu chuyện để suy nghĩ thêm. Rồi hôm qua một bạn comment trong post trước của mình là đọc văn mình quen nên lắm lúc bị chai - đây là thứ mình cũng đang muốn nói về những sự thay đổi.
Một trong những motif bài học linh hồn là dám take risk, bước ra khỏi vùng an toàn, cho mình được thử sức với những thứ mới. Nhưng bước ra là bước ra đâu? Khi nào sự thay đổi là cần thiết còn khi nào thôi thúc thay đổi lại là một sự trốn tránh thực tại? Với những người làm solo thì làm sao để tự mình không thấy chán mình (trước khi khán giả chán mình)?
-
2.
Sáng nay mình đọc được một báo cáo của Anthropic (Claude AI) tổng hợp 38,000 cuộc nói chuyện của người dùng. Báo cáo chỉ ra rằng câu hỏi phổ biến nhất người ta hỏi AI là: ‘Tôi nên làm gì?’, được phân bổ đều cho các khía cạnh sức khỏe, tình cảm, công việc, tài chính, phát triển bản thân và tâm linh.
Khi chúng ta đã phải đặt câu hỏi: ‘Tôi nên làm gì?’ có nghĩa là trực giác đang báo hiệu rằng có một sự thay đổi đang diễn ra và không sớm thì muộn chúng ta sẽ cần phải ra quyết định giữa các sự lựa chọn. Tới chỗ này mới nảy sinh thêm một loạt các nỗi sợ dưới nỗi sợ phải thay đổi:
▪︎ sợ mất ổn định, mất an toàn;
▪︎ sợ đánh mất danh tính, giá trị bản thân (‘mình không biết mình thật sự là ai nữa?’)
▪︎ sợ sai, sợ thất bại, sợ mất mọi thứ mình đã xây dựng được;
▪︎ sợ đã quá muộn để bắt đầu lại, sợ mình không còn thời gian;
▪︎ sợ bị phán xét, bị cô lập, bỏ rơi;
v.v.
Nhưng ở phía bên kia của những nỗi sợ này là gì?
Là bài học linh hồn.
Buồn cười một cách đau khổ ha. Chúng ta học bài học khi dám đối diện với nỗi sợ nhưng trước khi vượt qua thì nỗi sợ to đùng cảm tưởng như mình sắp chết đến nơi rồi.
-
3.
Mình làm page này đến nay là sang năm thứ 6. Bắt đầu từ giữa năm ngoái bỗng nhiên mình có cảm giác nó đã bắt đầu chật. Có lẽ đây cũng là nỗi trăn trở chung của những người làm sáng tạo (tự dưng mình nghĩ đến chị Thùy Minh), đấy là những chất liệu có thể nói, viết, khai thác rồi cũng tới lúc được dùng hết. Nếu tự mình không tiếp tục nới rộng mình để grow và có thêm vốn sống, chất liệu thì chính mình sẽ đào thải mình trước khi thị trường, khán giả đào thải mình.
Lúc mình thấy page này đã hơi chật chội mình ngồi lại và nghĩ thật sâu xem tại sao mình lại thấy nó chật. Không phải do nền tảng FB bị hạn chế hay đổi thuật toán, v.v., cái này lúc đầu mình đã tưởng vậy nhưng sau đó spirits bảo không phải, là do mình tự thấy chật với mình và phản chiếu nó lên nền tảng thôi. Nhìn sâu hơn thì mình hiểu rằng à mình đang được đòi hỏi phải bước vào thứ mình sợ nhất và đã tránh nó từ rất lâu, đấy là nới rộng định dạng và làm multimedia, cùng lúc đó series Psychic Unveiled ra đời để mình được nói về những thứ ‘out there’ hơn và đúng là mình hơn.
Đồng nghĩa với việc nới ra thêm là nỗi sợ bị exposed mình ra thêm nữa, bị nhìn thấy và bị vulnerable thêm nữa. Mình ngưỡng mộ những ai có thể cứ thế bật camera lên và nói trước ống kính lắm. Với mình thì những thứ mình nói, viết ra đều rút ruột từ soul essence và những trải nghiệm rất cá nhân nên mỗi lần chường mặt ra là lại phải đấu tranh với hội chứng Imposter Syndrome (‘Mình là ai, biết gì mà dám nói ra những điều này?’).
-
4.
Mình không biết với những người làm sáng tạo khác thế nào nhưng mình nhận ra có hai mức độ của cảm giác thỏa mãn:
▪︎ Mức độ đầu, coi như giai đoạn trăng mật khi bắt đầu bước ra, là khi thấy những gì mình chia sẻ có ích với một ai đó, được feedback, đón nhận, bắt đầu có những sự tương tác. Đây là lúc mà làm một thời gian chúng ta sẽ rút ra được format nào, style nào, kiểu đề tài nào, v.v. work với audience của mình và có thể cho ra những con số 'đẹp trên giấy tờ'.
▪︎ Mức độ hai là khi chúng ta bắt đầu nhận ra có vẻ mình đang làm nội dung để chiều lòng khán giả, chạy theo thuật toán chứ không thấy mình đang grow được từ bên trong. Cám dỗ của sự quen thuộc và câu hỏi ‘Tại sao mọi thứ đã work, đang work mà lại phải thay đổi?’, bên cạnh đó là khát khao được nới rộng để thử một cái mới đang ngày một lớn. Cảm giác thỏa mãn lúc này sẽ đến từ việc mình đã dám take risk, dám challenge bản thân để lớn thêm một tí và học được thêm vài ba tí. Một trong những phần lớn nhất có lẽ là niềm tin vào bản thân ‘Ồ hóa ra mình đã làm được rồi này.’
-
5.
Trong lúc mình tổng hợp resources để làm video về linh hồn và cái chết thì đọc được một đoạn trích bài giảng của Rudolf Steiner, có câu này mình diễn giải lại thôi là: ‘Linh hồn sau khi chết sẽ nhận ra mình đã bỏ lỡ nhiều cơ hội mà đáng lẽ mình có thể nắm lấy để trải nghiệm cuộc sống một cách phong phú thế nào.’
Mình cứ nhớ về câu đấy mỗi lúc bị nỗi sợ làm cho chùn bước. ‘Mình có thể trải nghiệm thêm điều gì nếu vượt qua được nỗi sợ này?’. Spirits có nói với mình gần đây là: ‘You all take life so seriously sometimes as if this is your only chance to win the game.’. ‘Con người đôi khi coi cuộc sống này nghiêm túc quá cứ như thể đây là cơ hội duy nhất để thắng cuộc chơi.’
Nếu không có thắng không có thua mà chỉ là các trải nghiệm của linh hồn thì chúng ta có bớt take life so seriously để cho mình được nới rộng thật là rộng không?
Yes, no, maybe?
...
Happy Sunday cả nhà nhen! ☀
Gửi mọi người thật nhiều tình yêu 🧡