Khi linh hồn không muốn ‘bỏ lại tất cả và rời đi’.
Khi linh hồn không muốn ‘bỏ lại tất cả và rời đi’.
-
Lại là hai câu chuyện nữa về việc mong muốn của lý trí và ước muốn sâu thẳm thật sự của linh hồn.
Trong hai hôm mình có hai người khách mà có lẽ nhìn ở phương diện con người sẽ thấy là đang ở hai đầu bên của hai thái cực: một bên cảm giác đã ‘xong’ tất cả mọi thứ, đã ‘tới đích’, và một bên kia là những trăn trở của khủng hoảng tuổi 20s về việc nên đi đâu làm gì với cuộc đời.
Một chị 52 tuổi đang là giám đốc nhân sự khu vực châu Á của một tập đoàn quốc tế. Mình hay ghi tuổi mặc dù tuổi tác vật lý không phản ánh mức độ trưởng thành của linh hồn, nhưng vì chúng ta hay có áp lực phải thành công trước 30 theo tiêu chuẩn xã hội nên nghe chuyện của những người thật việc thật hy vọng mọi người sẽ dần buông xuống được được những mốc thời hạn mình tự áp lên mình.
Chị ấy kể đã làm ở công ty này 12 năm rồi, từ trước đến giờ vẫn luôn có toàn quyền tự do sắp xếp công việc và xây team nhưng gần đây có vài sự thay đổi về cơ cấu lãnh đạo từ phía trên khiến chị cảm giác đang bị đặt vào tình huống khó, bị buộc phải làm những task chị không thích, và vì chị thẳng thắn từ chối nên hiện đang có nhiều căng thẳng có thể chị sẽ phải rời đi.
Chị nói đã lên kế hoạch cho việc này từ cách đây 2 năm rồi, đã chuẩn bị những dự phòng về tài chính và thực sự thì ‘chị không lo về chuyện phải nghỉ việc, đến giờ thì chị không cần phải làm việc nữa cũng được. Nhưng chị muốn biết sẽ phải làm gì tiếp theo, những bài học chị cần phải học đã học được chút nào chưa. Chị luôn cảm nhận được rằng mình được che chở dẫn đường nhưng chị phải làm gì với những sự nhận thức về tâm linh này đây.’
Một bạn 25 tuổi và đang rất sốt ruột (‘em đã 25 tuổi rồi mà vẫn chưa đâu vào đâu’ là câu bạn ấy nói với mình). Bạn kể là đã nhảy việc rất nhiều, không những nhảy việc mà còn nhảy từ ngành này sang ngành khác nên ở công việc nào cũng phải bắt đầu lại từ đầu. Bạn cũng đã thử làm startup chung với một người bạn khác nhưng không đủ nguồn lực để duy trì mô hình đó nên phải dừng lại.
‘Do luôn là beginner nên em cảm thấy người khác không coi trọng những thứ mình nói, những cố gắng của mình không có trọng lượng. Bố em bảo thôi đừng làm những thứ mình thích nữa mà hãy bắt đầu làm những thứ mà người khác cần mình đi. Em cũng mệt quá rồi nên đang muốn về quê đi dạy tiếng Anh cho mấy đứa trẻ con, ít ra như thế thì những thứ em nói sẽ được lắng nghe. Nhưng em cũng tự hỏi mình dự định vậy có đúng không hay em có đang né tránh điều gì không, em cần một sự xác nhận từ phía linh hồn.’
-
Có những kế hoạch mà lý trí sẽ tính toán là mấy chục năm đầu đời cố gắng đạt thành tựu xã hội, ổn định tài chính, sau khi bên ngoài đã ổn rồi thì mới bắt đầu nghĩ đến việc hưởng thụ hay làm gì đó, sống cuộc đời theo ý mình. Nhưng đấy là lý trí tính toán thế thôi, còn linh hồn thì luôn có kế hoạch khác cho dù là 20s hay 50s tuổi.
Chị khách đầu tiên là như vậy. Mà đúng thật là ở tuổi của chị đã có thể nghĩ đến việc nghỉ hưu tận hưởng thành quả sau những năm tháng nỗ lực cho công việc, thế mà mãi tới tận bây giờ chị lại ngồi đây với những câu hỏi về tổn thương, bài học linh hồn, về mâu thuẫn giữa một bên là ‘có nên bỏ lại tất cả và rời đi để không phải tranh đấu gì nữa’ và một bên là đau đáu ‘mình biết có điều gì đó linh hồn cần phải làm trong cuộc đời lần này’.
Chúng ta cứ nghĩ việc định hình con đường chỉ dành cho những năm 20s khi sự nghiệp và hướng đi phía trước vẫn đang mù mịt nhưng như guides bảo với chị ấy là sắp tới mới là khoảng thời gian chị ấy được ‘reborn’ (tái sinh). Cả giai đoạn từ trước tới thời điểm này là sự hoàn thành và khép lại nhiều vòng lặp cũ để bây giờ mới là lúc linh hồn được đánh thức để ‘sống một cuộc đời mới’. Ở tuổi mà có thể nhiều người sẽ nghĩ đã quá muộn để bắt đầu lại hoặc chẳng đủ thời gian.
-
Mấy tuần trước mình viết một bài là ‘Nhỡ cuộc đời này CẦN phải rực rỡ thì sao’, sau đó trên mạng lại viral câu ‘Nếu cả cuộc đời này không rực rỡ thì sao’. Mọi người có bắt đầu hơi chán với từ ‘rực rỡ’ rồi không? Mình thì có.
Trong cả hai câu chuyện trên, mình nhìn thấy bên dưới mong muốn ‘Leave everything behind and walk away’ thực ra là hai linh hồn ‘tan nát’ với nhiều tổn thương về việc tiếng nói, hành động, những nỗ lực đấu tranh cho công bằng, sự thật, lẽ phải bị vùi dập.
Có một nỗi buồn, một ngọn lửa trách móc, oán giận ngấm ngầm cháy bên trong. Có rất nhiều tình yêu với con người nhưng cũng lại có những sự mệt mỏi ‘Những thứ cố gắng này rốt cuộc để làm gì và sẽ thay đổi được gì?’. Những sự đấu tranh nội tâm âm ỉ cộng với những vòng lặp tổn thương trong quá khứ khiến cho một lần nữa, chúng ta nghĩ đến việc bỏ lại hết, rời đi và sống một cuộc đời đơn giản nhẹ nhàng thôi. Mình lại nghĩ đến mô thức The Hermit đã viết ở mấy bài trước.
Nhưng chúng ta rời đi vì thật sự muốn thế, hay vì bên trong có quá nhiều tình yêu với con người và cuộc đời nên cũng chính vì thế lại mệt bởi chính gánh nặng ‘cần phải làm một điều gì đó’ tự mình khoác lên vai? Nếu chúng ta muốn đi nhưng linh hồn cần chúng ta ở lại để là một ngọn đuốc lan tỏa ánh sáng, công bằng, lẽ phải, sự thật thì sao?
Rất nhiều buổi channelling nếu ai từng làm với mình và nghe được từ này thì chắc mọi người sẽ hiểu context khi mình phải nói từ đó, đấy là từ ‘redemption’ - chuộc lại. Có những cuộc đời chúng ta đã từng bị vùi dập, bị xúc phạm, bị shut down, bị nhốt trong hầm kín, bị lấy đi tất cả những gì quý giá nhất, v.v, những dấu ấn đấy để lại một cơn giận và một sự mệt mỏi cháy âm ỉ trong lòng. Chúng ta ở lại trước tiên là vì mình, để ‘chuộc lại’ và giải thoát những phiên bản quá khứ của mình, trả tự do cho nó, claim lại sức mạnh và những gì mình xứng đáng được nhận.
-
Mọi người có để ý thấy rằng cứ khi nào chúng ta gom hết sức mạnh và can đảm để bước ra thể hiện tiếng nói và con người thật của mình một chút thì y như rằng sẽ có những forces (thế lực) ngăn cản lại? Nếu không phải là có chuyện trục trặc thì sẽ là những người nói rằng ‘m biết gì mà nói’, ‘m là ai mà dám nói những thứ này?’, hoặc sẽ shaming tất tần tật mọi thứ về bạn. Và nó khiến chúng ta cho rằng việc mình bước ra là sai, việc mình ‘dám’ là mình là sai, việc mình dám nói lên sự thật là sai, v.v.
Nhưng sẽ càng sai khi chúng ta để cho những thế lực đó làm mình bỏ cuộc, mọi người có thấy thế không? Vì vòng lặp trong quá khứ lại diễn ra, một lần nữa.
Hội Minh Triết Thiêng Liêng (Theosophy/minh triết về con người và vũ trụ) có câu motto là: ‘There is no religion higher than truth’ - ‘Không có tôn giáo nào cao hơn Sự Thật’.
Và có sự thật nào quan trọng bằng việc chúng ta được sống đúng là con người thật của mình?
Sự thật là chúng ta là một linh hồn. Sự thật là nếu bạn nghĩ rằng tất cả những khó khăn mình đang trải qua là lần đầu mình gặp phải thì linh hồn bạn đã trải qua hết tất cả những điều này rồi. Sự thật là vì nó khó nên mới cần bạn ở đây.
Không rực rỡ cũng không sao. Nhưng nếu cần phải rực rỡ, hãy để mình được tỏa sáng.
Follow the Truth, it will lead us Home 🖤
P.