Viết cho ngày 8/3/22
Đúng ngày này năm ngoái mình cũng viết một bài về 8/3. Một năm trôi qua cũng vẫn là 90% khách hàng của mình là các chị em phụ nữ, kể cả các bạn học trong các khoá Năng lượng & trực giác lẫn lớp Reiki cũng đều là các bạn nữ! Số các anh nam chắc đếm vừa đủ trên một bàn tay
・Chắc phải 10 năm rồi nhà mình không có khái niệm về ngày 20/10 và 8/3. Một ngày trên danh nghĩa để chị em phụ nữ được nghỉ ngơi nhưng rồi phải làm việc với mọi người mình mới thấy kể cả những người được nhiều người xung quanh cho là ‘Sướng thế thích gì được nấy có gì mà phải lo lắng nữa!’ thì bên trong nội tâm cũng vẫn có những điều không chia sẻ được với ai. Có những bạn mà phải vào đến không gian của buổi dẫn kênh thì những lời đầu tiên spirits nói là ‘Now you can breathe!’ (‘Giờ con có thể buông hết các gánh nặng xuống và thở hết ra được rồi!’).
・Mong cho tất cả chị em phụ nữ chúng mình không phải chỉ có một ngày 8/3 hay 20/10 mới được thảnh thơi mà bất kể ngày nào cũng vẫn luôn ưu tiên nhu cầu, cảm xúc của mình trước tiên! Chúng ta cứ được dạy rằng phải hy sinh, nghĩ cho người khác, làm vừa lòng người khác nhưng nếu bản thân mình đã cạn kiệt năng lượng thì lấy gì để cho đi nữa đây? Yêu bản thân không phải là ích kỉ, hiểu được đâu là ngưỡng của mình, trung thực với cảm xúc nhu cầu suy nghĩ của mình, đối diện với những thứ trồi lên, ‘đừng sợ những cảm xúc xấu xí!’ như một bài mình đã viết lâu lâu rồi.
・Thư mình trích trong bài dưới cũng là một thứ mình cứ gặp đi gặp lại, kể cả với bản thân lẫn mọi người mình làm việc cùng. Giai đoạn gần như cuối cùng của quá trình chữa lành và chuyển hoá là khi chúng ta thấy các vấn đề cũ trồi lên, các lớp sứt mẻ đụng đâu cũng thấy triggers. Chúng ta chỉ nhận ra khi nó hiện ra để mình giải phóng nó mà thôi!
・Gọi là chữa lành (‘heal') cũng đúng nhưng thực ra phải gọi đó là quá trình chuyển hoá (‘transmute'), vì chúng ta luôn phát triển, luôn thay đổi và hướng lên trên. Linh hồn mình, higher-self của mình luôn hướng chúng ta tới khả năng và con đường tốt nhất tại từng thời điểm, muốn phát triển thì mình phải mở rộng, mà muốn mở rộng thì không có cách nào khác là mình phải dũng cảm bỏ đi những thứ không còn phù hợp nữa. Vì thế người ta mới hay bảo ‘chữa lành là một quá trình diễn ra cả đời’, vì không phải mình sứt mẻ tùm lum mà vì có ai là không bao giờ phát triển? Kể cả có đứng yên tại chỗ thì cũng sẽ có những chuyện xảy đến khiến mình bắt buộc phải tiến lên phía trước (mà nếu không tiến lên có nghĩa là mình đang bị tụt lại phía sau!). Chỉ có hai con đường đó mà thôi!
・Khi hiểu ‘chữa lành’ không phải là một deadline thì mình sẽ chậm lại hơn, từ từ giải quyết đối mặt với nó mỗi khi có những thứ xảy đến. Sẽ không phải là ‘Ôi lại đào lên thêm một cái shadow nữa à?’ mà giờ thành ‘Mình vừa gỡ thêm được một lớp vỏ hành để tiến lên thêm một bước rồi'
Phương 💜
✦✦✦✦
Bài mình viết ngày 8/3/21:
🌸 Nhân ngày 8/3 🌸
90% các bạn đến với mình là nữ. Một nửa các khách hàng nam giới cũng lại là nữ chuyển thành nam. Điều này đối với mình thực ra là một điều đáng mừng vì nó chứng tỏ rằng phụ nữ chúng ta đã bắt đầu lờ mờ nhận ra có gì đó không ổn trong cách chúng ta được dạy dỗ từ nhỏ cho tới lớn, những định kiến xã hội đã áp vào chúng ta những lập trình mà chúng ta tưởng đó là quy chuẩn. Chúng ta nhận ra có những tổn thương cần chữa lành và bắt đầu đi tìm câu trả lời. Chỉ khi tìm được gốc rễ của các tổn thương đó, chúng ta mới khép lại một chặng đường cũ và bắt đầu sống cuộc sống theo cách mình muốn.
Nói thế không phải phủ nhận rằng các bạn nam không có tổn thương cần chữa lành, nhưng ở cả xã hội Tây hay Ta, việc sinh ra là phụ nữ được mặc nhiên đi kèm với rất nhiều gánh nặng, trách nhiệm đổ lên vai.
Nhân ngày Quốc tế phụ nữ, mình không mong gì hơn là ngày càng thấy nhiều chị em chúng mình được cất tiếng nói, làm chủ cuộc sống mà vẫn hài hoà được với các vai trò khác – nhưng chỉ khi chúng ta muốn mà không phải do áp lực từ gia đình hay xã hội!
Mình trích đăng dưới đây thư của một bạn mới gửi cho mình. Chẳng mấy khi được khách bật đèn xanh đồng ý cho đăng tải toàn bộ nội dung thư! Đọc thư mình thấy loáng thoáng bản thân mình của ngày xưa ở trong đó. Phải dũng cảm lắm lắm mới viết ra một cách rành mạch những phần tối trong bản thân như thế này. Mình hi vọng bức thư cũng giúp ích cho bạn phần nào trên con đường tự chữa lành.
Phương
-----------
‘Hôm nay em mới feedback cho chị đây. Vì đến nay em mới thấu những gì đã được truyền đạt qua buổi channeling với chị. Hình ảnh 1 người planner (‘lập kế hoạch’) hôm ấy chị nói và hôm ấy em không thấy mình trong đó nhưng nay thì đã rõ ràng. Duyên gặp chị không chỉ là 1 buổi channeling nghe xong rồi thôi mà là 1 bài học lớn trên con đường tâm linh của em. Nó gợi lại những trauma xưa cũ, những nỗi đau khao khát tình thương, sự chú ý và nỗi sợ hãi mình chưa làm đủ tốt và thực sự lần này khiến em phải đối mặt trực diện với chúng mà giải quyết và xoa dịu chứ không còn là sự trốn tránh như bao lần. Trong vòng 1 tháng, lại rơi đúng vào tháng 2 định mệnh với em. Gọi là định mệnh vì em gần như luôn gặp rắc rối trong các mối quan hệ vào tháng này và em luôn chạy trốn. Tháng 2 năm nay em đã đứng lại và nhìn thẳng vào những phần bóng tối ấy. Em không biết liệu nó sẽ quay lại 1 ngày nào đó nhưng em có thể mỉm cười với bản thân và tự nhủ ôi mình can đảm quá, mình đã làm tốt quá. Và nếu nhưng nó có quay lại chắc là em đã đủ lực để biết cách giải quyết vấn đề của mình.
Dù luôn là người khá kín đáo nhưng em vẫn luôn khao khát sự chú ý, được là tâm điểm và mỉa mai thay em lại ghét bản tính đó của em. Khi đã đủ lắng em dần nhìn ra rằng em thích được chú ý vì em đã có sẵn lập trình rằng chỉ khi được chú ý thì mình mới có tình thương. Và việc em ghét chuyện thích được chú ý vì mặt khác em cũng được lập trình rằng mong cầu sự chú ý là sai, là xấu. Cả 2 nhu cầu cứ xung đột với nhau còn em thì cắm đầu chạy trốn hoặc tảng lờ nó đi chứ cũng chẳng thể nào mà chấp nhận thì nói gì đến yêu thương mình. Khi em nghe chị nói em không có năng lượng của healer thì em bắt đầu chiến dịch tổng xỉ vả bản thân vì trước đây đã được cái tôi tâm linh nó cài cho 1 lập trình là rằng thì mà mình giỏi và mình có năng lực đặc biệt và mình phải cứu giúp người thì mới được. Em không chấp nhận được câu trả lời đó.
Đến giờ ngồi đây em không nhớ rõ mình đã vượt qua giai đoạn đó chính xác như thế nào dù nó mới chỉ gần 2 tháng mà thôi. Em nhớ mình đã lại quay cuồng đã lại muốn kể ra như mọi khi để tìm câu trả lời từ bên ngoài. Nhưng có điều gì đó đã dừng em lại và đã giúp em chịu khó ngồi yên quán chiếu bản thân mình để gỡ từng cái nút thắt 1. Em dần nhìn thấy đứa trẻ bên trong mình tả tơi và sứt mẻ như thế nào và tệ hơn là em chưa từng lần nào trao cho nó cái gọi là tình yêu vô điều kiện cả. Lúc nào nó lên cơn tantrum kêu gào thì em chỉ quẳng cho nó 1 tý cái gì đó gọi là để xoa dịu tạm thời: tui cho bạn cái này nè, bạn im giùm tui nha. Đó đâu là tình yêu có điều kiện, nó quá là có điều kiện luôn ấy chứ. Thấu được chuyện đó rồi em tập hiểu mình trước đã, vì có hiểu mới có yêu nổi. Em không dám nói mình đã chữa lành hoàn toàn cho bản thân. Chỉ là em đã hiểu hơn về healing và dần thành thạo hơn khi có các bài học xảy tới. Em enjoy cả những nỗi buồn, em không bắt bản thân lúc nào cũng phải vui và tích cực.
Cách nay tầm 2 tuần em có làm 1 bài test tính cách khá thú vị của 1 cô em gửi cho. Và trong 1 tấm ảnh minh hoạ em như vỡ oà vì cuối cùng em nhìn ra được cái miêu tả của chị 1 cách hữu hình rồi. Đồng thời trong thời gian đó, có nhiều sự việc xảy ra càng phác hoạ rõ ràng hơn vai trò của em. Bạn bè em nếu họ có gì cần tham khảo là họ hỏi em cứ như em là 1 cái thư viện. Em chợt nhận ra, à vai trò của mình là đây. Tất cả những kiến thức mình tham khảo giắt lưng là để mang ra dùng những lúc này. Như là 1 người planner vậy. Em luôn nhìn rõ đc các bức tranh toàn cảnh và cộng với kiến thức sẵn có nó lại giúp được cho người khác rất nhiều. Và em nhận ra, là 1 người đứng sau cánh gà cũng tuyệt vời lắm. Miễn là mình làm tất cả với thật nhiều yêu thương.
Thấu hiểu được điều gì đã trigger (‘tác động’) chính mình, thấu hiểu được vai trò của bản thân, em đã hiểu được câu chuyện chị kể lại qua sự kết nối với HS và team của mình. Gặp được chị, không chỉ là 1 trải nghiệm dẫn kênh thông thường mà còn đưa đến bài học lớn nhất từ trước đến nay cho em: bài học về cái tôi tâm linh, bài học về đối diện với những nỗi đau để cho bản thân sự yêu thương và chữa lành chúng, bài học về bản thân và cách chấp nhận chính mình như mình vốn là, bài học về sự yêu thương. In the end, it’s all about love. So true is that.
Cảm ơn mối duyên với chị và cả những động viên, tình cảm chị dành cho em.’
✦✦✦
‘Đừng sợ những cảm xúc xấu xí!’ - https://www.facebook.com/PhuongNgo.ChannelingSpirits/posts/303111608236637