‘Yêu ai thì phải nói cho người ta biết’.
‘Yêu ai thì phải nói cho người ta biết’.
Mình đã đọc xong quyển The Soul of Money, sách tuy mang tiếng về tiền mà chỉ toàn thấy các câu chuyện tâm linh ^^ Có một đoạn gần cuối cảm động quá mình muốn kể lại cho mọi người nghe.
Đây là chương về di sản chúng ta để lại. Cô tác giả kể chuyện về những ngày cuối đời của mẹ cô. Bà 87 tuổi, bị chẩn đoán ung thư giai đoạn cuối và chỉ còn sống được vài tháng nữa, tự bà cũng cảm nhận được chuyện này. Bà quyết định dành những tháng cuối cùng để sống trong hiện tại, trân trọng ngôi nhà chứa nhiều kỉ niệm với gia đình và những người thân thiết gắn bó trong suốt cuộc đời bà.
Có hai việc bà đã làm. Một là bà đã phân chia số tiền tiết kiệm còn lại thành các khoản nhỏ cho 11 đứa cháu và 3 đứa chắt và chỉ giữ lại một khoản đủ để trang trải chi phí sinh hoạt, y tế và lo hậu sự. Bà cho mỗi khoản vào phong bì rồi gửi đi cho từng đứa vì bà nói muốn nhìn thấy niềm vui của mỗi đứa khi tiêu số tiền đó. Việc thứ hai là bà muốn cám ơn những người đã giúp đỡ chăm sóc bà, đã đối xử rất tử tế với bà, đặc biệt những người sống cùng khu. Đầu tiên là bà nhấc máy gọi điện cho tiệm giặt là và nói muốn nói chuyện với ông chủ.
Bà bảo: ‘Ông Ken ơi, tôi Tenney đây! Tôi chỉ còn sống được đến khoảng tháng 9 này nữa thôi, và tôi đang nói chuyện với con gái về tất cả những người đã làm cho chặng đường cuối cùng này của cuộc đời tôi trở nên thật là đặc biệt. Ông đã giúp giặt đồ cho tôi trong suốt 20 năm qua, và tôi cảm thấy đã được ông và các nhân viên của tiệm quan tâm và giúp đỡ rất nhiều. Tôi rất quý trọng ông, và tôi muốn ông biết rằng: khi một người già đi và không thể tự chăm sóc được nhiều cho bản thân, những người hàng xóm cung cấp những dịch vụ thiết yếu như thế này trở thành những người quan trọng trong cuộc sống của người đó. Tôi mong ông có thể thu xếp thời gian đến dự đám tang của tôi, và xin hãy ngồi ở dãy ghế đằng sau gia đình tôi. Tôi muốn ông gửi địa chỉ và số điện thoại cho con gái tôi để nó có thể mời ông tới đám tang khi đến lúc.’
Bà cũng nói tương tự với hai nhân viên của tiệm, cho họ biết rằng bà quý trọng họ đến thế nào. Sau đó bà gọi cho cửa hàng sửa xe, cho cửa hàng thuốc để nói chuyện với cậu bé giao thuốc cho bà, cho nhà hàng bà hay lui tới, cho thợ cắt tóc, cho nhân viên chăm sóc vật lý trị liệu, v.v. Tất cả mọi người đều rất ngạc nhiên - họ không quen nghe ai đó nói lời cảm ơn - đặc biệt một người đang gần đất xa trời. Cô tác giả đã ghi lại tên, số điện thoại của tất cả để mời họ đến đám tang khi tới lúc đó, và rồi ngày đó tới thì tất cả những người bà đã gọi điện đều có mặt trong căn phòng làm lễ.
Đoạn cuối cô viết: ‘Cuối đời mình, mẹ tôi không còn nhiều tiền, nhưng bà lại rất tự hào vì điều đó. George Bernard Shaw từng nói: 'Tôi muốn được vắt kiệt sức lực lúc cuối đời mình.' Mẹ tôi là đại diện tiêu biểu cho suy nghĩ đó. Bà nói rằng bà nhận ra mình đã sử dụng hết sức lực và nguồn lực tài chính mà mình được ban tặng. Bà đã được 'vắt kiệt' một cách tối ưu. Sức sống và của cải vật chất của bà đã được sử dụng hết theo cách tốt nhất. Cuối cùng, bà sử dụng toàn bộ phần còn lại để kỷ niệm, vinh danh và thể hiện tình yêu thương với những người mà bà trân quý.’
-
Mấy tuần trước mình nhận được tin nhắn của một bạn gửi lúc sáng sớm: ‘Chị Phương ơi, mẹ em vừa mất rồi.’ Mẹ bạn ấy từ lúc được chẩn đoán bệnh tới lúc đi chỉ vỏn vẹn có 6 tháng. Hai mẹ con rất thân với nhau, mấy lần làm channelling guides đã nói một trong những bài học của bạn ấy trong cuộc đời lần này là học cách tự đứng được trên đôi chân của mình nhưng không ngờ là bài học lại đến theo cách đó
Văn hóa Á Đông khiến chúng ta hay ngại nói lời yêu thương tới những người chúng ta yêu quý vì cứ nghĩ là họ tự biết tự hiểu thông qua hành động mình làm rồi. Nhưng mình luôn nghĩ đến những câu chuyện mọi người kể với mình như ở trên và tự hỏi chúng ta đâu biết mình còn gặp họ được tới ngày nào nữa.
Cho nên yêu ai thì hãy nói ra. Hãy nói cho họ biết chúng ta yêu quý trân trọng họ như thế nào. Chúng ta thực hành viết ra lòng biết ơn thì hãy làm luôn điều đó với những người vẫn còn đang sống bên cạnh mình, vẫn còn nghe được chúng ta nói. Kể cả là những người được trả tiền để cung cấp dịch vụ nhưng nếu họ được nghe những lời cảm ơn chân tình thì biết đâu điều đó lại giúp họ thấy tin tưởng vào giá trị của bản thân hơn, rằng những việc họ làm tuy ‘nhỏ bé’ nhưng vẫn rất có ý nghĩa đối với cuộc sống của một ai đó.
‘The life you live is the legacy you leave.’
Cuộc đời mà bạn sống chính là di sản mà bạn để lại, câu này mình cũng trích lại từ chương trên trong sách.
Nghe hai từ ‘di sản’ rất to tát nhưng di sản chính là những gì người khác nhớ về bạn khi bạn không còn ở đây nữa. Thà bị bảo là sến sẩm còn hơn là chúng ta rời đi trong tiếc nuối rằng mình đã không kịp nói cho ai đó biết mình yêu họ như thế nào, nhỉ
Let us make love, not war